Đề Xuất 12/2022 # Những Chuyện Ly Kì Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy / 2023 # Top 17 Like | Growcaohonthongminhhon.com

Đề Xuất 12/2022 # Những Chuyện Ly Kì Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy / 2023 # Top 17 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Những Chuyện Ly Kì Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy / 2023 mới nhất trên website Growcaohonthongminhhon.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Lời văn rất chân thật và cuốn hút nên mình mạo muội share về page mong tác giả đừng trách, vì page ko inb được nên ai đi ngang có kết bạn với tác giả cho mình gửi lời xin phép và cám ơn ạ. Trong album có đầy đủ hơn nha mọi người

Tác giả: Lê Công Thành

Câu chuyện số 1 : vong hồn khoa Cấp Cứu

Như các bạn cũng biết , bệnh viện nơi tôi làm là một trong những bệnh viện lâu đời ở sài gòn , mãnh đất được chú Hoả tặng cho Việt Nam Cộng Hoà để làm nhà thương từ thiện , và bây giờ là 1 bệnh viện công tại Sài Gòn , bệnh viện khá cũ kỹ với lối kiến trúc Pháp đã xuống cấp trầm trọng , nơi đây được ếm 2 bát quát ( thật ra là 3 nhưng khi tôi vào làm tôi chỉ thấy 2 cái ) ếm thẳng xuống khoa Cấp Cứu , nơi được biết đến là rất nhiều vong linh người bệnh chết hoặc tai nạn chết , mà những người đã chết ở bệnh viện thì ko về nhà được vì bọ bát quát giữ lại , tôi , một bs trẻ mới về bệnh viên , trong một lần trực đêm , lúc đó khoảng 1h20 sáng , tôi đang ngồi ghi bệnh án thì có một ca vào cấp cứu , một cô gái , tôi nghe giọng tôi đoán vậy , cô ấy vào và nói bs ơi tôi bị đau đầu quá , tôi chỉ kịp hỏi tên và nhìn sơ qua và thấy một cô gái tóc dài mặc áo somi trắng , Nguyễn Ngọc T , 21 tuổi , tôi vội vàng nói cô ấy qua giường số 4 nằm , tôi tranh thủ ghi vội vội vàng vàng cho xong bệnh án rồi ra khám , khi tôi ra thì giường số 4 không thấy ai , tôi ngạc nhiên tự hỏi cô gái ấy đâu rồi , chắc là đi vệ sinh , tôi chờ mãi chờ mãi gần 30 phút không thấy đâu , tôi liền ra ngoài và hỏi chú bảo vệ , và chú ấy nói ko thấy ai nãy giờ , tôi cảm thấy bắt đầu rờn rợn !!! Tôi trở về lại với bệnh án của mình , vô tình tôi thấy được sổ bệnh án tử vong , bỗng có 1 cơn gió ùa qua làm cuốn sổ mở ra và dừng lại ở 1 trang giấy , tôi tò mò đọc thử thì bỗng nhiên tim tôi đập mạnh , Nguyễn Ngọc T , 21 tuổi , tử vong lúc 1h20p sáng ngày … tháng … , nguyên nhân tử vong : chấn thương sọ não do tai nạn giao thông , và tôi nhìn lại lịch thì hôm đó đúng 21 ngày mất của cô gái đó , trong đầu tôi bắt đầu hoang mang sợ hãi tột độ , liệu cơn gió đó vô tình do quạt , liệu có phải cô gái đó trở về nơi mình đã chết , liệu mọi thứ có phải là trùng hợp , vì với một người tin vào khoa học như tôi , thì khó mà có thể sợ những chuyện này , nhưng hôm nay tôi lại được chứng kiến tận mắt những chuyện có vẻ liêu trai mà chính bản thân tôi cũng không tin được !! Sau đêm trực hôm đó , tôi bị ám ảnh suốt với hình bóng và tên của cô gái đó gần 1 tháng , sau đó tôi mới dần quên được chuyện này …..

Câu chuyện số 2 : Nhà Đại Thể ( nhà xác )

Một buổi chiều như mọi ngày , tôi ngồi trên khoa , nghe dưới cấp cứu vừa có ca tử vong , tôi mới hỏi một chú ở cùng khoa :

Tôi : chú , ca đó giờ cho xe chở về luôn hả chú ??

Chú : đâu có , cho xuống nhà xác đó con , chờ người nhà vào lãnh !!

Tôi : ủa , có nhà xác hả chú , ở đâu vậy ???

Chú : xuống cầu thang , cuối dãy nhà B !!!

Tôi vốn bản tính tò mò nên đứng lên và đi ngay , khi tôi xuống đến nơi , một khung cảnh âm u hiện lên trước mặt tôi !!! Cánh cửa khu nhà đại thể ( hay còn gọi là nhà xác ) được đóng hờ , trước cửa có một cây đa to che bóng !!! Tôi bước vào trong nhà xác chỉ một mình , một căn phòng khá rộng gồm đại sảnh có vài chiếc băng ca , có một phòng bên trái và một phòng bên phải , theo quán tính , tôi đi vào phòng bên trái , trong căn phòng nhỏ này có 2 tủ làm lạnh , tôi mở cửa tủ ra thì trống không , nhưng lúc đó tôi cảm nhận có một cái gì đó lạnh sau gáy , tôi liền nghĩ chắc đây là phòng lạnh nên nó lạnh vậy !! Tôi đi ra , thì khi bước ra trở lại đại sảnh , trước mắt tôi là 1 dàn băng ca , trong đó có 1 chiếc băng ca được che vải trắng mà lúc này khi tôi bước vào tôi quẹo vào phòng bên trái nên tôi ko thấy !!! Tôi bắt đầu ớn lạnh và nhìn kỹ hơn thì thấy tóc của người nằm trên băng ca , tôi đoán đây chắc là bà cụ vừa tử vong trên khoa cấp cứu !!! Bỗng nhiên một cảm giác rợn người và lạnh gáy ập đến với tôi , thôi thúc tôi bước ra khỏi căn phòng đó , tôi loay hoay nhìn xung quanh coi cửa ra ở đâu !!! Và cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi căn phòng đó gặp ngay chú canh nhà xác , chú hỏi :

Chú : bác đi đâu vậy ???

Tôi : dạ , con đi xuống tham quan

Chú ( cười ) : thế bác đã tham quan hết chưa ?? 

Tôi : dạ rồi , cũng rộng ha chú !!

Chú : uk rộng , rồi còn gì nữa không bác ??

Tôi : dạ , lạnh lạnh kỳ kỳ

Chú : uk đúng rồi , nơi này âm khí nhiều mà bác , tôi ở đây cũng bị quài riết quen , nhưng mình cứ tôn trọng ” họ ” thì ko có gì đâu !!!

Tôi : dạ …… 

Và cảm giác đó ám ảnh tôi kể từ ngày tôi bước vào nhà xác đến giờ !!! Một cảm giác ớn lạnh và sợ sợ đến kỳ lạ mà tôi phải tự hứa với lòng là : ” bỏ nha mậy , ko có việc thì đừng bước xuống đây 😱 ” !!!

Ps : đó giờ học cũng trên cơ thể người , cũng vào nhà xác của trường mà sao cảm giác này đáng sợ hơn nhiều nhỉ ???

Câu chuyện số 3 : Căn Phòng Bí Ẩn

Khoảng thời gian tôi mới về bệnh viện này , tôi được phân công phòng làm việc ở một dãy hành lang vắng cũng khá là yên tĩnh và mát mẻ , hằng ngày lượng bệnh đến với khoa tôi cũng đông , trưa sau khi xong việc tôi đi rảo một vòng quanh khoa để xem xung quanh có gì , tôi phát hiện kế phòng tôi có một căn phòng nhỏ , cũ kỹ , đã bấm 2 ổ khoá ngoài , căn phòng nhìn khá lạnh lẽo , có một khe cửa nhỏ có thể nhìn vô bên trong , vốn dĩ tính tò mò khám phá , tôi nhìn vô bên trong thì thấy toàn là giường cũ nệm cũ , xong sau đó tôi bỏ đi , nhưng tôi có cảm giác lạnh lạnh rờn rợn sau gáy sau khi nhìn vô khe cửa đó , tôi nghĩ chăc là con gì bò vô áo mình nên tôi cũng chả để tâm . Vài bữa sau công việc vẫn diễn ra bình thường , trưa tôi nghỉ lưng tại phòng làm việc , nhưng bắt đầu có những âm thanh lạ , đầu tiên là tiếng gõ cửa phòng tôi , tôi ra mở cửa thì ko thấy ai nên tôi vào nằm tiếp , khi tôi vưa nằm được 5 phút thì lại có tiếng gõ cửa , tôi hỏi “ ai vậy ?? “ thì ko có tiếng trả lời , tôi cũng mặc kệ , xong tôi khó chịu quá liền bật dậy đứng sát mép cửa , tiếng gõ cửa vừa vang lên tôi bật tung cửa ra nhưng vẫn ko thấy ai , chỉ thấy rợn sau gáy !!! Sau giờ nghĩ trưa tôi hỏi trêu mấy chị điều dưỡng là trưa nay có gõ cửa phòng tôi ko ?? Mấy chị đều bảo ko , rồi nhìn tôi hỏi sao vậy ?? Tôi mới nói , trưa nay ngủ mà ai cứ gõ cửa miết , một chị điều dưỡng lớn tuổi làm lâu năm ở đây mới nói : “ chắc bác bị ghẹo rồi “ , tôi ko hiểu câu nói đó cho lắm tôi cũng thôi kệ !!! Ngày hôm sau , tôi cũng nghỉ trưa tại phòng làm việc , lần này không còn là tiếng gõ cửa nữa mà là tiếng trẻ em khóc , ở bệnh viện tiếng trẻ em khóc là bình thường nhưng đây đâu phải là khoa Nhi mà cũng đâu có ai khám con nít giờ này , tôi đặt câu hỏi trong đầu ?? Càng ngày tiếng khóc càng lớn và rõ hơn trong đầu tôi , tiếng khóc có pha lẫn tiếng cười của trẻ em , tôi bắt đầu sợ hãi và cố nhắm tịt mắt để ngủ !!! Sau khi ngủ được 10 phút tôi có cảm giác tay chân mình giở lên ko nổi như có vật thể gì đó đè nặng lên người tôi , tôi ú ớ , cố vùng vẫy nhưng ko được , trong lúc mơ màng đó tôi thấy bên giường đối diện có một người đàn ông ngồi nhìn tôi , và một vài người đứng xung quanh , tôi cố vùng vẫy la hét nhưng ko mở miệng ra được !!! Bỗng dưng điện thoại tôi reo , báo thức tới giờ làm , tôi mới chợt bừng tĩnh , mồ hôi nhễ nhại , tôi sợ quá đem chuyện này kể cho mọi người thì cô điều dưỡng lớn tuổi hôm trước mới nói với tôi : hôm qua chị đã nói với bác rồi , căn phòng bác ở lúc trước có người chết , đó là phòng bệnh nặng nên những ca không qua khỏi đều đưa về đó , còn căn phòng đã khoá cửa lại ngày xưa là phòng vệ sinh những thai nhi đã chết do nạo phá , 2 phòng đó vong nhiều lắm , bác muốn ở yên thì mua đồ cúng vái họ hằng tháng vào ngày mùng 2 và 16 đi !! Cầu họ đừng chọc phá mình là được !!! Tôi nghe theo chị mặc dù trong lòng vẫn cứ hoài nghi , nữa tin nữa không , nhưng thôi cứ làm thử xem sao !! Tôi gửi cô hộ lý mua giấy tiền vàng cúng thì sau đó tôi ko còn gặp nữa , chỉ thỉnh thoảng thấy lạnh gáy thôi !!! Sau lần đó tôi tin vào tâm linh nhiều hơn , tin rằng có kiêng có lành .

Câu chuyện số 4 : Khu Điều Trị Bỏ Hoang Bị Ma Ám

Trong một lần rảnh rỗi sau khi xong công việc của buổi chiều , tôi lại đi mò mẫm cái bệnh viện cũ kỹ này , dường như nó có một cái sức hút kỳ lạ gì đó với tôi , một bệnh viện cũ với bề ngoài cổ kính và bên trong đầy bí ẩn ma mị , tôi đi đến khu điều trị B là khoa Chấn Thương Chỉnh Hình , bên hông khoa có một lối đi nhỏ mà lúc nào nó cũng đóng kính cửa , nhưng hôm nay cánh cửa đó lại mở ra như mời gọi tôi bước vào , ngay lúc đó suy nghĩ của tôi khiến tôi phải dừng lại , nên vào hay ko ta ?? Thôi thì cứ vào xem coi có gì ko ?? Tôi tiến vào trong , vừa qua khung cửa gỗ là một dãy hành lang nhỏ với những song sắt như tù giam , một lối đi nhỏ xuống cầu thang tối hu , bên phải là dãy hành lang phòng bệnh đã bỏ hoang , những chiếc lá , những mãnh giấy cứ bay nhè nhẹ vì những ngọn gió lạnh người cứ thổi qua , làm cho không khí càng rờn rợn hơn , tôi lấy hết can đảm đi qua từng căn phòng , những căn phòng đầu tiên đều đã đóng cửa kính và khoá lại , tôi cứ bước dần bước dần đến căn phòng cuối , bỗng nhiên có một cơn gió mạnh thổi qa làm cánh cửa căn phòng đó đập mạnh vào tường làm tôi giật bắn mình , tôi ráng giữ bình tĩnh và đi vào bên trong căn phòng đó , mọi thứ hoang sơ đổ nát , những cái giường cũ , nệm rách dính đầy những vết đen loang lỗ ( chắc có lẽ là dịch tiết hoặc máu của bệnh nhân ) , căn phòng tối u ám , chẳng có gì để ở lại , tôi quay đi và nhìn thấy trên tường có vài dòng chữ khắc bằng 1 vật nhọn , tên của một ai đó và tôi đã vô tình đọc cái tên đó lên , khi tôi vừa đọc xong thì bỗng thấy lạnh ngắt từ lưng lên đến cổ , tôi thấy ko ổn nên bước ra khỏi căn phòng đó ngay , lúc đó tim tôi đập rất nhanh , tôi đi vội vàng , và tôi để ý tà áo bloose của tôi như có ai níu lại , mặc dù ko có gió nhưng tà áo vẫn bay cao lên , tôi sợ lắm , chạy thật nhanh ra khỏi khu điều trị đó , tôi trở về khoa và lại kể cho tour trực hôm đó nghe về việc đã diễn ra chiều nay , chị điều dưỡng lớn tuổi đó bảo : “ bác cũng khá là gan dạ đấy , thông thường cánh cửa vào khoa đó luôn được khoá nhưng hôm nay chắc có lẽ ai đem đồ vô để trong đó rồi lại quên khoá , khoa đó ngày xưa là khoa dịch vụ của bệnh viện , cũng đông bệnh nhân lắm nhưng kể từ khi có những ca bệnh nặng mất tại khoa đó , hằng đêm tại phòng 104 người ta nuôi bệnh ở đó thấy có bóng lướt qua lướt lại trong phòng mặc dù phòng bỏ trống , rồi ban giám đốc mới tận dụng phòng đó để cho những bệnh nhân bị nặng nằm ở đó , rồi ko may họ cũng mất trong phòng đó , những tiếng rên la đau đớn trong căn phòng đều vang lên mỗi đêm , nên càng ngày bệnh nhân càng sợ ko dám đến khoa đó điều trị nữa , lâu ngày dần ko còn bệnh nên giải tán tập thể khoa dịch vụ và bỏ hoang tới giờ “ , nghe kể đến đó tôi rùng mình ớn lạnh , nghỉ tới lúc đó mà tôi cứng giò ko đi được thì mọi thứ sẽ ra sao ??? Chị điều dưỡng nói tiếp “ bác đừng nên đến những chỗ đó , 1 là âm khí nhiều ko tốt cho mình , 2 là nơi đó bỏ hoang lâu ngày , bụi bẩn làm mình hít vào dể gây bệnh , có kiêng có lành bác ak “ 

Sáng hôm sau tôi quay trở lại khoa dịch vụ bỏ hoang đó để chụp vài tấm ảnh , nhưng chỉ dám đứng bên ngoài thôi ko đi sâu vào trong nữa ….

Câu chuyện số 5 : Đêm trực tại nhà Đại Thể

Hồi còn học năm 1 , tôi là một sinh viên chả sợ cái thứ gì trên đời , ngang tàn như cóc tía , năm đó tôi học Giải Phẩu và được đi thực tập tại nhà Đại Thể của trường , như các bạn học Y cũng biết , đây là nơi chưa những thùng lớn đựng những thi thể của những người đã mất , họ dâng hiến thân xác cho y học , để cho các y bác sĩ tương lai được học , được giải phẩu trực tiếp cũng như xem cấu tạo cơ thể con người , có thể gọi đây là những Người Thầy Thầm Lặng , 1 khuôn viên nhà có hơn 1000 thi thể !! Sinh viên năm 1 được phân công trực nhà xác vào ban đêm , lũ bạn tôi bàn tán với nhau : “ ê tao thấy sợ qá , mày sợ ko ??? Hay là tối nay đem tỏi theo đi , tao nghe nói tỏi trừ tà được đó “ tôi nhìn chúng nói mà mắc cười , tôi khinh bỉ “ xời , thời đại nào rồi , tao ko tin có ma đâu chúng mày ạ !!! Bọn nhát gan , haha “ chúng nó nhìn tôi như người ngoài hành tinh , rồi đêm đó cũng đến , nhóm tôi gồm 10 người mà chỉ có 3 nam và 7 nữ , vì nhóm ít nam nên 3 thằng tôi phải trực vòng trong còn nữ thì trực vòng ngoài , công việc nói là trực nhà xác nghe có vẻ ghê gớm nhưng thật ra chỉ là đi kiểm tra cửa nẻo xem có khoá hết hay chưa vậy thôi , tối hôm đó tối và 2 thằng bạn đi rảo vòng quanh khu vực trong , đi một hồi thì thằng T mắc vệ sinh nhưng nó ko dám đi một mình , nên rủ thằng A theo , thế là tôi lại đi rảo mình tôi với cái đèn pin !!! Đi được một đoạn bỗng có 1 cơn gió lạnh thổi ngang , tôi rùng mình nhưng cứ đi tiếp , đi được 1 đoạn tôi gặp 1 ông bác cũng đứng tuổi , tóc bạc , dáng đi hơi khom , ông hỏi tôi : thế cửa nẻo đã khoá hết chưa ?? Tôi trả lời : “ dạ rồi “ , bác đó nói “ khu nhà a , có cửa kia chưa khoá kìa , bọn con nít ranh chúng bây , làm ăn thế đấy , đã vậy còn phát ngôn không biết tôn trọng người đã khuất “ tôi sững sốt nhưng vẫn dạ thưa và gặn hỏi để đi khoá , rồi tôi thấy bác lắc đầu và bỏ đi tiếp , dáng bác khuất sâu trong bóng tối và biến mất , lúc đó thì 2 thằng bạn cũng đi ra từ hướng đó , tôi hỏi nó “ nãy có thấy ông bác nào đi vô không tuih bây ?? “ hai đứa nó nhìn tôi như thằng ngáo ngơ “ ủa có thấy ai đâu ?? “ và tôi tự hiểu , vâng chính là “ họ “ chứ ko ai khác nữa , mặt tôi từ lúc đó xanh léc , cái tự tin , cái hóng hách của tôi ban sáng tự dâng biến mất , tôi đi cùng tụi nó chứ ko dám đi một mình nữa , cả đoạn đường tôi không nói tiếng nào , tụi nó cứ tưởng tôi trúng gió , đi đến khu nhà A thì đúng là có 1 cửa chưa khoá , sau khi hoàn thành công việc , chúng tôi về lại sảnh ngoài , và ngủ đến sáng !!! Sáng tôi đem chuyện đó kể cho nhóm tôi nghe , thế là bọn nó bảo tôi gặp ma rồi đó , tin chưa !!! Cho chừa cái thói ngông cuồng !!! Sau lần đó tôi ko dám phát ngôn bừa bãi nữa và tinh vào chuyện tâm linh hơn !!!

Câu chuyện số 6 : Thang Máy tại Bệnh Viện CR

Câu chuyện số 7 : Đêm Trực bộ môn Pháp Y

Nhớ lại hồi năm 4 đi thực tập bộ môn pháp y , tôi được phân công đi tại cơ sở Bình Hưng Hoà , như các bạn ở tphcm đều biết , Bình Hưng Hoà là lò thiêu , nghĩa trang lớn nhất tphcm !!! Với hàng trăm ngàn ngôi mộ , lò thiêu hoạt động hết công suất từ tờ mờ sang đến chiều tối nhưng bên trong nó còn những bộ phận làm việc suốt 24/24 đó là phòng Pháp Y , một nơi lạnh lẽo và đầy âm khí như Bình Hưng Hoà thì chuyện gặp ma là một chuyện hết sức bình thường , năm đó lũ bạn tôi trực đều êm ả , chả có ca nào mổ khám nghiệm tử thi , nhưng đến đêm tôi trực thì lại có , tôi nhớ đêm ấy , tầm 3h sáng , nghe có tiếng xe tới , thầy lây bọn tôi dậy , thầy bảo chuẩn bị y dụng cụ , trang phục , có ca chết trôi , nghe tới đây tôi đã rợn cả da gà vì nghỉ tới cái mùi xác chết , xác chết thường phân huỷ nó đã hôi thối biết chừng nào thì xác chết trôi nó còn ghê gớm gấp 10 lần như vậy !!! Tôi chuẩn bị y phục , đeo 4 khẩu trang , 3 bao tay !!! Thế là tôi và bạn cùng thầy vào mổ , thầy bảo vì đây là ca tử vong dưới nước nên phải mỗ liền chứ để lâu nữa nó phân huỷ hết thì khó mà giải phẩu được , bạn tôi vừa vào nó thấy và ngửi mùi xác chết nó đã ói ra mật xanh , tôi thì cũng chịu ko nổi , vì mùi nồng nặc , tôi ráng tập trung để quên đi cái mùi kinh hãi ấy , chúng tôi bắt đầu mổ , tôi chỉ đứng phụ thầy , đưa dụng cụ , thầy vừa mổ vừa chỉ dạy , thầy bảo : “ làm nghề này phải đặt cái tâm mình vào bệnh nhân , phải tìm hiểu nguyên nhân chết và giúp họ giải oan ức “ tôi lắng nghe và tiếp thu , bỗng dưng tôi thấy rờn rợn và lạnh sau ót , tôi quay đi lấy dụng cụ cho thầy thì chợt thấy ở góc phòng mổ có bóng ai đang đứng nhìn chằm chằm vào xác chết , tôi rợn cả người vì phòng này chỉ có 3 người , thì ai đứng ở đó , tôi quay đi , ko dụi mắt được vì đang đeo bao tay , xong tôi quay lại nhìn lần nữa kỹ hơn , thì lần này tôi thấy rõ như in là người mà chúng tôi đang mổ , tôi bắt đầu sợ và đi lại gần bạn tôi , tôi hỏi nó có thấy ai đứng ở góc phòng ko ?? Nó quay qua nhìn và bảo ko thấy , nó hỏi tôi sao vậy ?? Và tôi biết , tôi gặp nữa rồi !!! Ca mổ kết thúc lúc 4h30 sáng , tôi và thầy thay y phục , vệ sinh tổng thể , thầy hỏi tôi sao lúc nãy mổ mà mặt xanh lè , sợ hãi vậy ?? Chưa quen với công việc này ah ?? Tôi bảo dạ ko , lúc nãy con thấy nạn nhân đứng ở góc phòng , thế là thầy bảo uk , mặc dù chúng ta là những người làm việc dựa trên khoa học , nhưng bên cạnh đó vẫn còn 1 thế giới tâm linh tồn tại song song , chủ yếu là mình có tin hay ko ?? Ngày thầy mới bước vào làm quen với công việc này , thầy cũng thấy , cũng sợ nhưng rồi thành thói quen , mình hãy làm việc bằng cái tâm trong sạch và tôn trọng họ thì mọi việc sẽ suông sẽ đâu vào đó thôi !!! Tôi dạ thầy , xong rồi tôi thay đồ đi ra ngoài hít thở không khí buổi khuya , nhưng khi bước ra nhìn trước mặt mình là những nấm mồ lạnh lẽo , tôi ớn quá về phòng ngủ luôn cho tới sáng hôm sau !!!

Câu chuyện số 8 : Tiếng gọi nơi phòng khám

Như các bạn cũng đã biết , tôi , một người làm trong ngành Y và câu chuyện hôm nay tôi kể chỉ vừa xảy ra trong tuần vừa rồi thôi , ngay tại phòng mach tư của tôi !! Công việc của tôi khá là áp lực làm từ sáng đến tối , một ngày tiếp xúc với biết bao bệnh nhân , dạo gần đây công việc quá tải khiến tôi mệt mỏi và stress nên thường có cảm giác thèm ngủ , đôi lúc chiều tối không có bệnh khám thì tôi tranh thủ ngủ trên bàn làm việc , mấy ngày trong tuần qua trong lúc tôi gục trên bàn , tôi đều nghe tiếng gọi tên tôi trong lúc tôi ngủ , nhưng tôi không trả lời vì trong phòng khám này mọi người đều gọi tôi là bác Th , ko ai kêu trỗng ko cả , tôi thầm nghĩ chắc là do tôi mệt nên tôi nghe lầm , nhưng ngày hôm qua lúc tôi ngủ gục trên bàn làm việc tôi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ cánh cửa ấy , đèn thì chớp tắt nhẹ như thiếu điện và điều kinh hãi hơn là có một cô gái ngồi xoã tóc trên cái giường ấy , tôi cảm thấy hoang mang vì phòng làm việc của tôi ai vào cũng sẽ gõ cửa nhưng cô gái này ở đâu ra ?? Cô ấy ngồi xoã tóc dài khiến tôi ko nhìn thấy mặt , ngồi đung đưa chân nhưng do trong lúc mơ màng tôi ko thấy rõ chân cô ấy , tâm trí tôi mệt mỏi , muốn ngộp thở , nhưng vẫn nghe đâu trong tai tiếng gọi tên tôi , nhưng tôi cố gắng ko trả lời !!! Trong lúc mơ màng đó tôi cố đánh thức mình , lúc tôi tỉnh dậy , đầu nặng , chóng mặt một hồi mới tỉnh , tay chân lạnh ngắt ( chắc là do máy lạnh ) , tôi mới ra ngoài tâm sự với một cô thư ký lớn tuổi làm lâu năm ở đây , nãy giờ có ai vô phòng bs ko cô ?? Cố ấy bảo ko có bác , sao vậy bác ?? Tôi nói lúc nãy tôi gục trên bàn tôi thấy có bóng dáng cô gái nào trong phòng tôi và nghe tiếng gọi tên tôi , vẻ mặt cô ấy cũng hơi biến sắc và nói tháng này phòng khám mình chưa cúng , tôi ngạc nhiên , cúng gì vậy cô ?? Cô ấy nói cúng cô hồn đó bác , lúc trước ở phòng khám này có nhiều chuyện ko hay , dưới lầu 1 có người treo cổ tự tử , đôi lúc mấy bạn làm ở buổi tối vẫn nghe tiếng hát , tiếng chạy đi chạy lại trong phòng mặc dù ko có ai !!! Tôi nghe tới đây cũng bắt đầu ớn và nói : thôi cô coi có gì ngày mai mua đồ cúng đi !!! Và tôi trở về phòng , tôi tò mò đằng sau cánh cửa đó là gì ?? Tôi mở cửa đó và nhìn ra thì ra sau cánh cửa đó là một khoảng trống tối hun hút , bụi bẩn và để một số món đồ cũ , nhưng có một chiếc hòm gỗ cũ nhìn đầy bụi bẩn và bí ẩn ( tôi ko dám chụp vì sợ dính những thứ ko may ) sau đó tôi đóng cánh cửa đó lại thì đèn trong phòng bỗng dưng tắt hết khiến tôi thót tim , tầm 10 giây sau nó sáng trở lại , tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang và thôi tôi quyết định nghỉ sớm ngày hôm đó !!!

Câu chuyện số 9 : Những tiếng khóc , tiếng cười ma mị

Nhớ lại hồi còn đi thực tập tại bệnh viện phụ sản , theo như phân công trực thì tôi trực đêm đó , mọi chuyện cũng diễn ra bình thường , tôi vẫn đi thăm khám các bệnh nhân , ghi bệnh án , rồi tôi trở về khoa ngồi xem sách , ghi chép vài thứ cần thiết và lên kê hoạch cho công việc ngày mai , lúc đó tầm 10h đêm , bụng tôi kêu inh õi vì từ chiều giờ chả ăn gì cả , cái đói nó thúc đẩy tôi đi kiếm gì ăn nhưng lý trí nó bảo giờ này tối rồi , lỡ rồi nhịn lun tới ngày mai cho ốm , giờ này mà đi thì phải đi qua mấy dãy nhà tối , ớn chết !!! Nhưng cuối cùng lý trí nó thua cái bao tử , thế là tôi lại phải mò đi , tính vô kêu thằng bạn trực chung đi ăn chung mà nó đã lăn ra ngủ phì như hêu , chắc nó mệt !!! Thế là tôi rời khoa đi xuống căn tin bệnh viện , vì khoa tôi đang thực tập nằm cách căn tin cũng vài dãy lầu , thang máy thì chỉ dùng cho bệnh nhân hoặc nhân viên y tế nhưng giờ này di thang máy ớn thấy mẹ nên tôi quyết định đi bộ , chuyện cũng ko có gì cho đến khi tôi đi ngang qua khu Nạo Phá Thai ( khu này chúng tôi hay gọi là khu đồ tể hoặc khu tội lỗi , vì đây là nơi giải quyết những sai lầm của các bạn trẻ hoặc những thai nhi bị dị tật , hoặc chết non trong bụng mẹ ) tôi chợt nghe tiếng cười của trẻ con , đi được 1 đoạn tôi lại nghe tiếng khóc , vì đây là bệnh viện phụ sản nên tiếng cười khóc của trẻ con rất là bình thường nhưng tiếng cười , tiếng khóc này nó rất khác , tôi nghe nó rất ma mị , trong màn đêm bao trùm xuống các dãy lầu , khu nạo phá càng làm cho khung cảnh càng ghê rợn hơn , tôi cố bước đi nhanh hơn , càng bước đi tôi lại càng nghe rõ tiếng cười như càng gần tôi hơn , tôi rợn da gà và cố đi nhanh , lúc tôi đi ở khu đó tôi để ý ngoài trời ko có gió nhưng tà áo bloose của tôi vẫn bay bay phớt phớt và tôi cảm thấy lạnh gáy , như các dấu hiệu trên là tôi biết tôi gặp rồi , sau khi đi qa khu đồ tể thì tôi ko thấy gì nữa hết , ko còn nghe tiếng cười , tiếng khóc nữa , tôi tiến tới căn tin , mua ly mì và ngồi kế một bác sĩ lớn tuổi làm lâu năm ở đây , tôi hỏi bác về những sự bất thường mà tôi vừa gặp , bác trêu tôi là tôi bị vong của những đứa trẻ chọc , vì chúng là con nít nên rất tinh nghịch , khu Nạo Phá thai là nơi âm khí cao nhất bệnh viện , hằng ngày phải tiếp nhận và nạo phá biết bao nhiêu ca , tiếng oán ngất trời ở khu đó , biết bao đứa trẻ được khao khát chào đời , chúng đâu có tội gì , chỉ là do người lớn chúng ta suy nghĩ nông cạn , do những người trẻ lầm lỡ , rồi ko có trách nhiệm với chúng , nên khu vực đó về đêm rất lạnh lẽo , ít người qua lại !!! Hằng tháng thường có những chị điều dưỡng cúng tại khu nạo phá để mong ko bị quấy phá !!! Sau khi nghe bác kể tôi chợt rùng mình vì nhớ lại những tiếng khóc , tiếng cười đó , nghe nó thật trong trẻo thật ngây thơ nhưng cũng thật là ai oán , ma mị !!! Sau khi ăn xong tôi cùng bác đi thang máy trở về khoa chứ ko đi qua khu đồ tể nữa !!! 

Câu chuyện số 10 : Hồn Ma Báo Tử

Nhớ lại hồi tôi còn là sinh viên Y6 năm cuối của trường , trước khi thi tốt nghiệp , tất cả các sinh viên điều phải đi thực tế cộng động 1 tháng , rồi làm báo cáo thực tế xong mới được thi tốt nghiệp , lúc đó , mỗi người mỗi hướng , có người về quê , có người lên quận hoặc về địa phương của họ , riêng tôi , vì tôi sống ở tp từ nhỏ đến lớn nên tôi muốn trải nghiệm cuộc sống nơi làng quê như thế nào , thế là tôi chọn về 1 tỉnh của Miền Tây , ngày đầu tiên tôi về một trạm xá của một huyện nhỏ để nộp giấy giới thiệu đi thực tế cộng đồng , tôi được nhận vào ngay vì có lẽ trạm đang thiếu nhân sự !!! Công việc ngày đâu tiên của tôi cũng khá là thuận lợi , trạm có 1 bs trưởng trạm và 3 bs điều trị cùng 1 số anh chị điều dưỡng , trạm cũng khá lớn , có sức chứa tầm 10 giường bệnh , công việc chính ở trạm là làm chương trình chăm sóc sức khoẻ và phòng bệnh , tôi làm quen với công việc cũng khá nhanh , vì là sinh viên nên kinh tế của tôi khá thấp vì thế tôi xin trưởng trạm cho tôi tá túc tại trạm để thuận tiện cho việc học của tôi , mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến đêm ấy , tôi trực trạm , lúc đó tầm 11h đêm , tôi ngồi ở phòng trực đọc sách thì bỗng nhiên có một cơn gió lùa từ cửa sổ vào phòng tôi khiến tôi lạnh gáy , tôi chợt rùng mình , từ ngoài có một cô y tá xuất hiện , báo với tôi là có ca tử vong ở giường số 4 , nói tôi ra ký giấy xác nhận , mà cô y tá này lần đầu tôi thấy , cô tầm 20 mấy tuổi , mặt trẻ , trắng , khuôn mặt cũng khá xinh , chắc là nhân viên ở trạm mà tôi chưa được gặp , thế là tôi bảo : vâng , tôi ra ngay !! Xong cô ấy mỉm cười nhẹ và đi , tôi lật đật cất cuốn sách và đi báo với bs trưởng trạm , sau đó tôi cùng bs trưởng trạm xuống phòng coi và xác nhận , một không khí u buồn bao quanh căn phòng , ba mẹ , người thân của người tử vong đứng xung quanh giường , người khóc lóc , người mặt buồn thiu , trách móc : “ trời ơi , sao con dại dột vậy con ơi … “ , tôi lập biên bản tử vong , tên : Nguyễn Lệ Q , 20t , nguyên nhân tử vong : ngộ độc thuốc trừ sâu … ghi tới đây tôi đoán ra phần nào câu chuyện , chắc là tự tử do uống thuốc trừ sâu , tôi hỏi người nhà nạn nhân thì được nghe kể là yêu anh chàng nào đó cùng trường nhưng phát hiện anh chàng này ngoại tình , buồn bã nên tự giận !!! Ôi sao mà suy nghĩ nông cạn thế , thế là tôi tiến tới giường bệnh , kéo tấm khăn che khuất mặt nạn nhân để nhận dạng , khi tôi vừa kéo tấm khăn ra thì tôi bàng quàng sửng sốt , rớt cả viết , ống nghe và cái biên bản tôi vừa lập , tôi ko dám tin vào mắt mình , vì cô gái đang nằm trên giường kia chính là cô y tá lúc nãy vừa lên báo với tôi có ca tử vong , lúc đó mồ hôi tôi tuông lạnh người , mặt tái méc , người nhà nhìn tôi cũng bất ngờ như thể tôi là chàng trai bạc tình !!! Bs trưởng trạm lại đỡ tôi , hỏi tôi có sao ko ?? Tôi nói ko sao nhưng vẻ mặt sợ hãi ko giấu được !!! Sau đó , tôi lụm biên bản lên và ghi cho hoàn tất hồ sơ xong bàn giao xác cho người nhà về mai táng , tối hôm đó tôi sốt li bì đến tận 2 hôm sau , sau khi tôi tỉnh , bs trưởng trạm mới hỏi thăm và tôi kể lại toàn bộ sự việc , bs trưởng trạm nữa tin nữa ngờ vì sự việc này chưa xảy ra bao giờ nhưng với vẻ thất thần của tôi thì ko tin cũng ko được !!! Sau hôm đó tôi quyết định xin trưởng trạm cho tôi ra ở trọ ở ngoài , tôi dọn ra một khu trọ ở thị trấn để ở !!! Câu chuyện đó ám ảnh tôi suốt đến khi tôi tốt nghiệp !!!

Thiết nghỉ thế hệ trẻ bây giờ sao mà nông nổi quá , sự việc gì cũng còn có hướng giải quyết , sao lại chọn cách giải quyết thiếu suy nghĩ và dại dột như thế , bạn chết đi , thân xác đau đớn đã đành nhưng những người ở lại còn đau đớn hơn gấp nhiều lần , vì một chuyện nhỏ như vậy có đáng hay không ???

Câu chuyện số 11 : Vong Theo Tại Bệnh Viện

Năm đó tôi đang là bác sĩ thực tập tại bv CR , tối hôm đó khoa cấp cứu có tiếp nhận một ca tai nạn giao thông , vỡ gan , tưởng chừng như đã ko còn cứu chữa được , nhưng với năng lực chuyên môn giỏi của các y bác sĩ hàng đầu , nên đã cứu sống được cho bệnh nhân này , vài tuần sau mổ bệnh nhân đã tỉnh táo và được chuyển ra phòng ngoài , tôi tiếp xúc và nhận định đánh giá là bệnh nhân tỉnh táo , tôi mới hỏi chuyện , tại sao lại để ra nông nỗi như vậy thò chú mới kể rằng : lúc đó tôi đang chạy tới ngã tư Âu Cơ – Lạc Long Quân tự nhiên tôi thấy có một cô gái mặc áo trắng tóc dài đứng quơ tay gọi tôi , và tôi cũng chả hiểu sao tôi lại tăng ga và lao thẳng vào cột điện như vậy , và khi tỉnh dậy tôi thấy mình ở đây !!! Nghe tới đây tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó bất thường , tôi ngưng câu chuyện và tiếp tục công việc thăm khám của mình , sáng hôm sau tôi gặp được vợ của chú này , cô ấy bào sao tối qua ỗng cứ ngồi nói chuyện một mình nhưng cô có cảm giác như là ỗng đang nói chuyện với ai đó , tôi ghi nhận và bắt đầu theo dõi , tối hôm đó tầm 10h30 tôi ghé ngang phòng và tôi thấy chú ấy đang ngồi quay mặt vào tường và lẫm bẫm nói gì đó với ai , tôi đứng theo dõi thật lâu và tôi thấy chú vẫn nói , tôi bỏ đi về phòng , và quyết định sáng hôm sau khám và kiểm tra lại hệ thần kinh , sợ rằng lúc tai nạn chú té , đập đầu nhưng ko nhớ !!! Thế là sáng đó tôi qua phòng , tôi thấy chú nằm dưới sàn cùng vợ , tôi tới lây chú dậy , chú ngồi lên giường để tôi khám , qua các phương pháp test thần kinh , tôi đánh giá chú hoàn toàn bình thường , tỉnh táo , ko có dấu hiệu bất thường gì của thần kinh , tôi hỏi thế sao tối qua trên giường ko ngủ mà lại xuống sàn nằm , chú bảo tối qua ngủ mà cứ bị khều rồi kéo giò quài nên sợ quá ko ngủ được , tôi hỏi ai kéo giò chú ?? Chú nói cái cô áo trắng hôm tôi gặp ở góc đường , sao mà cứ theo tôi quài !! Nghe tới đây tôi thấy bắt đầu rợn , tôi hỏi tiếp : vậy tối sao cứ ngôi nói chuyện một mình vậy ?? Chú bảo : đâu có , tôi nói chuyện với cô áo trắng đó luôn đó , cỗ cứ theo tôi hoài , tôi nói tôi có vợ rồi , mà cỗ cứ đòi theo , cỗ nói yêu tôi này nọ , tôi ko thích vậy nên tôi từ chối !!! Mà cỗ toàn làm phiền tôi vào ban đêm , khó chịu lắm !!! Sau khi nghe xong , tôi thấy ko ổn , nên quyết đinh sẽ kê thêm thuốc an thần cho chú dể ngủ , trước khi về phòng tôi còn dặn cô vợ : tối cô nên để một tấm hình hoặc một mặt phật để ngay đầu giường cho chú dể ngủ ( vì chú theo đạo Phật ) , sau đó tối trở về phòng !!! Được 1 tuần sau chú khoẻ hẳn và xin xuất viện , tôi ký cho chú ra viện , tối hôm đó tôi ghe phòng chú dặn dò mọi thứ , hẹn ngày tái khám , rồi đưa chú ra về , bỗng nhiên tôi thấy lạnh người và bất chợt tôi bắt gặp được ánh mắt ở một góc tối trong gốc , một cái bóng của một cô gái đang nhìn thẳng vào tôi , và khi tôi quay qua nhìn kỹ hơn , thì cái bóng đó biến mất …….

Câu chuyện số 12 : Cái Chết Bí Ẩn

Câu chuyện số 13 : Rằm Tháng 7

Cứ mỗi năm đến rằm tháng 7 là tôi lại cảm thấy mệt mỏi và hoang mang , vì những đêm trực ở bệnh viện tôi biết chắc thế nào tôi cũng sẽ bị “ ghẹo “ , không chuyện này thì cũng sẽ có chuyện khác , cách đây không lâu , phía ngoài phòng của tôi có 1 ca tự tử nhảy từ trên lầu nhảy xuống rớt kế bên phòng tôi , trưa hôm ấy cả khoa cấp cứu rần rần khiến tôi không ngủ được , tôi lo lắng , nhảy đâu sao rơi ngay kế bên phòng , tối nay ko biết có gặp hay ko ?? Y như rằng đêm ấy , tôi đang mơ màng ngủ thì nghe tiếng gọi loáng thoáng trong gió “ bs ơi , cứu tôi với “ , tôi giật mình tỉnh giấc mở cửa ra thì ko thấy ai . Tôi vô ngủ tiếp thì lại nghe , trong cơn mơ màng tôi nhìn thấy hình ảnh của người vừa tự tử trưa nay , mặt đầy máu đang đứng ngay đầu giường tôi , tôi bàng quàng tỉnh giấc thì lại ko thấy nữa . Rồi những lần trực tại khoa , tôi lại bị ghẹo , tôi nghe tiếng gõ cửa , tôi nghe tiếng nói “ phòng abc giường xyz có bệnh nhân trở “ tôi vội chạy ra thì bệnh nhân đang ngủ khò , tôi biết mình đã “ gặp “ nên về phòng ngủ lun , có đôi lúc “ họ “ gọi tôi có bệnh trở thiệt chạy ra tới nơi thì người nhà bệnh nhân bảo “ trời may quá , tính chạy qua gặp bs mà bs đã tới rồi “ , tôi mới ngạc nhiên “ ủa nãy có người kêu con , báo là bệnh nhân đang sốt nên con mới ra coi “ , người nhà mới nói “ dạ đâu có , nãy giờ tôi chỉ định kêu bs mà bs đã tới “ …. rồi đôi lúc tôi lại nghe tiếng bước chân đi , chạy rần rần mặc dù đang trong đêm khuya , nhiều lần “ họ “ gõ cửa phòng tôi , tôi ko dậy cũng ko được , mà dậy rồi ra chẳng có ai , cứ bị gõ cửa miết tôi ra phòng hành chánh ngồi ghi hồ sơ đến sáng … rồi có đôi lần tôi đi thang máy , lại gặp “ họ “ đi vào , đi tận 2 người , mặc đồ y tá , đẩy băng ca trên đó ko có ai nằm , nhìn xuống chả thấy chân đâu , tôi cảm thấy hoang mang nên chẳng thốt nên lời …. và có đôi lần như vậy tôi gọi là Rằm Tháng 7 …

Câu chuyện số 14 : Vong Nhập

Câu chuyện xảy ra cách đây 2 ngày , khoa tôi cúng cô hồn ngày 16 âm lịch , mọi thứ đều dọn lên đầy đủ , cả khoa ra thắp nhang cúng , ai nấy trong khoa đều thắp nhang vái , được một hồi thì bỗng nhiên đèn cầy cháy lớn , cháy luôn mấy cái ly nước bằng nhựa và chạy luôn những tờ giấy báo lót dưới mâm cúng , tôi thấy thế liền lao ra thổi tắt đèn cầy và dập tắt lửa trên mâm !!! Sau khi dập xong mọi người bắt đầu dọn mâm và bày ra ăn uống buổi trưa , và rồi cả khoa ngồi vào ăn , mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi tôi đang ăn bỗng nhiên thấy lạnh buốt từ lưng lên đến cổ gây , vừa lạnh và vừa đau , cổ tôi khó chịu đến nổi tôi phải lắc và bẻ cổ , lúc đó tôi cảm thấy choáng váng và không biết chuyện gì đang xảy ra , lúc tôi bừng tỉnh dậy tôi thấy tôi đang nằm trên giường của bệnh nhân , mồ hôi đổ nhể nhại , người lạnh ngắt , tôi cố gượng dậy đi ra phòng hành chánh , mọi người nhìn tôi với ánh mắt đầy sợ hãi , tôi mới hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy ??? Thế là một chị điều dưỡng trong khoa kể tôi nghe sự việc xảy ra hồi trưa từ đầu đến cuối : “ lúc trưa đang ăn , bác tự nhiên vặn cổ liên tục rồi ngồi bắt chân chéo kỳ lắm , xong rồi giọng nói cũng khác bác hàng ngày , bác hỏi moi người là : tụi mày ăn có thấy ngon ko ??? Nhang chưa tàn , lửa chưa tắt mà tụi mày đã dập hết , thế thì tụi mày cúng làm gì ?? Tụi mày cúng cho ai ăn ??? Xong rồi bác chửi bới um sùm , chửi luôn cả bs trưởng khoa , rồi mặt bác trắng toét , đứng lên hất cả chén của bác đang ăn xuống đất , vỡ nát , sau đó bác đi vô giường nằm … bác có nhớ gì ko ??? Tôi trả lời : “ dạ ko , e chả nhớ gì hết chị ak , e cũng ko hiểu lúc đó e đang ăn rồi tự nhiên giờ e lại nằm ở giường , e biết chuyện gì đang xảy ra luôn ??? “ , sau khi nghe xong câu chuyện , tôi cũng ngờ ngợ ra phần nào , tôi biết tôi đã bị nhập , do tôi vô tình xúc phạm người khuất mặt , do đồ cúng chưa xong mà tôi đã dập lửa tắt nhang , cả ngày hôm đó đầu tôi nặng trĩu , tâm hồn như lơ lững , làm việc ko nhớ gì cứ ngẫng ngẫng ngơ ngơ , chiều tôi phải đi mua lá bưởi về tắm thì mới đỡ đc phần nào …. đúng là tháng 7 , có kiêng có lành . Đây là câu chuyện do chính bản thân tôi là người bị nhập , cảm giác thật đáng sợ ….

Câu chuyện số 15 : Ám Ảnh Kinh Hoàng

Câu chuyện được kể lại hồi tôi còn đi thực tập bộ môn Pháp Y , do đợt tôi được phân công tại khu vực Bình Hưng Hoà , lò thiêu cũng là nghĩa trang lớn nhất ở tphcm , chiều hôm đó mát trời , tôi và thằng bạn có đi dạo xung quanh khu vực phòng pháp y , xa xa là những nấm mồ lạnh lẽo , kèm theo không khí về chiều càng âm u , làm cho khung cảnh càng rùng rợn hơn khi về đêm , tôi và nó đi rảo 1 vòng rồi nhìn về những nấm mồ đó , nó nói : đời người thật vô thường mày ha , sinh lão bệnh tử , sống chật vật tranh giành rồi chết cũng về lại với đất cát … tôi nhìn nó tôi suy nghĩ trong đầu : đù , nay thằng này bị nhập hả ta ??? Xong tôi nói nó : đói bụng hả mậy , sao nói gì nghe rợn vậy , nó ko nói gì đi tiếp ra tới cỗng nghĩa trang , tôi cũng đi theo , đi một hồi thì thấy có một ngôi mộ , trên bia mộ khắc tên tuổi , hình ảnh 1 cô gái , chỉ vừa 20 tuổi , tôi thì ko dám đọc tên lên , chỉ dám nhìn , còn thằng bạn tôi thì lẩm bẩm đọc mà ko dám đọc lớn , tôi cũng ớn ớn nên kêu nó trở về , 2 thằng đi về lại phòng trực , nó hỏi tôi : ê có cách nào nhìn thấy ma ko mậy ??? Tôi giật mình tôi nói : trời , khùng hả mậy ?? Nay mày bị gì vậy ??? Xong cái nó bảo : haha , tao nói chơi thôi mà , mày sợ hả ??? Tôi thầm nghĩ chắc nó ghẹo mình nên tôi nói : tao nghe nói muốn thấy ma thì đứng thẳng , banh chân ra và nhìn qua háng thì sẽ thấy , xong 2 thằng cười ầm ầm , nó bảo : tối nay tao với mày nhìn thử , tôi : uk uk thì để coi … Tối hôm đó , 2 thằng lon ton ra phía nhà sau hướng về nghĩa địa , nó nói để tao nhìn trước , thế là nó dạng 2 chân nhìn qua háng , bỗng nhiên nó lật ngữa , mặt tái lại , nói không nên lời , tôi lây nói hỏi có sao ko ?? Nó ko nói lời nào , tôi dìu nó đi về phòng trực , ngay lúc đó thầy bảo tôi có ca giải phẩu , tôi để nó trong phòng và thay đồ chuyên môn vào phụ thầy , nạn nhân là một cô gái 27t , chết do thắt cổ , đã tử vong được 18 tiếng , sau khi mổ xong tôi vệ sinh sạch sẽ rồi làm một ly mì vì đói quá tối giờ chưa ăn gì , tôi pha thêm một ly cho thằng cờ hó bạn , tôi mở nhẹ cửa định bước vào phòng thì thấy có một bóng dáng người nữ đang đứng ngay đầu giường , tóc dài , tôi thầm nghĩ : chà , cái thằng mới choáng có tý mà đã gọi bạn gái vô nhõng nhẽo , xong tôi đi ra ăn ly mì , vừa ăn vừa suy nghĩ : ủa mà giờ này ai cho người lạ vô bao giờ ta ??? Xong tôi định húp miếng nước mì rồi vô kiểm tra lại , tôi vừa đưa ly mì lên thì thấy toàn là tóc , đen , ướt trong ly mì tôi , tôi giật mình quăng cả ly mì , ói xanh mặt , xong tôi cố gắng bình tĩnh nhìn lại thì chỉ thấy mì , tôi lau dọn rồi quay lại phòng trực để thăm khám thằng bạn , lúc này nó cũng tỉnh tỉnh , tôi hỏi nó : ủa mày gọi bạn gái vô thăm mày hả ?? Nó hỏi lại tôi : mày ngáo hả ?? Mày thừa biết giờ này ai cho người lạ vô ?? Nghe tới đây tôi biết mình đã thấy “ ai “ rồi , xong tôi lại hỏi nó : nãy sao mày nhìn qua háng xong rồi té luôn vậy ??? Mặt nó xanh lè kể lại : lúc đó tao thấy một người con gái tóc dài , khuôn mặt tím tái , mắt đỏ hoen nhìn tao nên tao sợ quá tao ngất luôn , ko những thế mà xung quanh đó còn rất rất nhiều “ người “ nữa , tôi nghe tới đây tối biết mình xúi dại nó chơi ngu rồi , tôi kêu nó : thôi mày nghỉ ngơi đi , tao ra phòng trực , tôi ra ngoài và kiếm nhang vái bốn phương tám hướng , lỡ có mạo phạm gì thì tôi xin lỗi …. Sau đêm trực đó , tôi sốt mấy hôm , vẫn còn bị ám ảnh bởi ly mì đầy tóc , còn thằng bạn tôi thì đau đầu , mất ngủ gần 1 tháng trời , nhờ ba mẹ nó đi cúng thầy ở đâu đó giải cho nó nên mới đỡ , tôi nghe nó kể là vậy ….

bài học rút ra : đừng nên đùa giỡn hay dạo chơi những nơi chốn linh thiêng hoặc đầy âm khí … nhiều khi sẽ mang lại những hậu quả không lường trước được !!!

Câu chuyện số 16 : Oan Hồn Báo Mộng

Hè năm ấy , chúng bạn tôi rủ nhau đi du lịch , nhưng do kinh phí eo hẹp nên tôi quyết định xin thầy cho theo học hỏi kinh nghiệp , làm việc ở bộ môn Pháp Y cũng có rất nhiều điều hay , cũng như những điều rùng rợn mà cả đời bạn không thể tưởng tượng là nó có thật , đêm hôm ấy tôi đang ở phòng trực thì thầy bảo có ca khám nghiệm hiện trường , đi ko ??? Tôi hớn hở dạ đi !!! Ra tới hiện trường là một bờ sông , cây cối rậm rạp , hiện trường vụ án chỉ có duy nhất một bàn tay chứ không thấy thi thể đâu hết , tôi mặc đồ chuyên môn và bắt đầu cùng thầy làm việc , do chỉ là sinh viên nên tôi chỉ phụ thầy những công việc lặt vặt chứ không được đụng vào hiện trường , mọi người tìm kiếm xung quanh cũng không thấy thi thể đâu cả , tôi cũng đưa mắt nhìn , xong tôi thấy ở khuất xa gần một gốc cây là bóng dáng một cô gái tóc dài , đứng nhìn về phía hiện trường , lúc ban đầu tôi giật bắn mình nhưng cố bình tĩnh nghĩ , chắc là người thôi , không sao , không sao !!! Tôi quên đi và tiếp tục làm công việc của mình , sau khi dọn dẹp hiện trường thì đem cánh tay về giải phẩu tìm hiểu , thầy bảo nạn nhân đã chết được 26 tiếng , tôi lắng nghe phân tích , sau khi mổ xong và dọn dẹp , tôi hỏi thầy : có khi nào xác chết vẫn còn đâu đó quanh hiện trường mà mình ko tìm ra không thầy ?? Thầy bảo : cũng có thể … sau đó , tôi đi nghỉ ngơi , vừa nằm xuống thì hình ảnh cô gái ban nãy lại hiện ra trong đầu tôi , khiến tôi cảm thấy sợ , tôi kéo mền nhắm tịt mắt , cố ngủ …. trong lúc nằm ngủ tôi vẫn nghe vang vẳng trong đầu tôi tiếng khóc của một người con gái , tôi mơ thấy mình ở hiện trường , tôi đi lại nơi gốc cây mà tôi thấy cô gái lúc ban tối , tôi gặp cô gái ấy , cô ấy khóc và nói rằng mình bị cướp , giết và chôn tại gốc cây này , lúc đó tôi giật mình tỉnh giấc , nhưng vẫn nhớ như in những lời nói trong giấc mơ , sáng hôm sau , tôi ăn sáng với thầy , tôi nói đùa : thầy , tối qua con nằm mơ , thấy có người báo mộng chỗ thi thể của cánh tay này . Thầy tôi cười : chắc mày bị ám ảnh rồi , tôi cũng nghĩ vậy nên cũng cười , trưa hôm đó bên công an qua xác nhận lại giấy tờ về thi thể nạn nhân , thầy tôi nói đùa với một anh cán bộ rằng học trò tôi nó mơ thấy chỗ thi thể nạn nhân , các anh có tin được không ?? Xong mọi người cười rồi nói , đâu ra đào thử xem thì biết … trưa chiều hôm đó tôi cùng thầy và vài anh công an ra hiện trường , tôi dẫn mọi người đến gốc cây đó , mọi người bắt đầu đào , tôi đứng xem , đào được một lúc thì lòi cánh tay lên , tôi bắt đầu lạnh người , mọi người đều xanh mặt vì sợ và vì mùi hôi thối của thi thể phân huỷ bốc lên , cuối cùng cũng tìm được thi thể và đem về giải phẩu , tôi bị ám ảnh mấy tuần liền , vừa sợ , vừa tin vào tâm linh.

Có những thứ khoa học chưa giải thích được nên không gì là không có thể , thế giới tâm linh vẫn tồn tại quanh ta ….

Câu chuyện số 17 : Oan Hồn Thai Phụ

Thật đáng trách cho một người làm ngành y mà có thể đưa ra một chẩn đoán hồ đồ như vậy , liệu rồi họ có day dứt cả cuộc đời vì đã làm chết 2 mạng oan uổng như vậy hay ko ??? Liệu lương tâm họ có bị dằn vặt mỗi đêm hay không ??? Y đức đâu ?? Nhậu nhẹt say xỉn làm gì trong lúc đang làm nhiệm vụ ??? Thật đáng xấu hổ ….

Câu chuyện số 18 : Xe Cấp Cứu

Nhớ lại thời gian tôi vừa tốt nghiệp , tôi xin việc ở bệnh viện huyện , công việc cũng khá bận rộn vì ít bác sĩ , tôi thì phải trực liên tục ba ca bốn kíp , nên rất mệt mỏi , ngày ấy , ở bệnh viện huyện chỉ có 2 chiếc xe cấp cứu và tôi được nghe kể là 1 chiếc chuyên chở cấp cứu và 1 chiếc còn lại chuyên chở những ca đã tử vong hay còn gọi là chở xác , nhìn 2 chiếc xe tôi cảm thấy 1 chiếc bình thường , chiếc còn lại đầy âm khí . Có hôm tôi trực , đói bụng nên mò xuống căntin , đi ngang khu nhà xe , thấy đèn xe của chiếc chuyên chở xác tự nhiên bật tắt mặc dù không có ai ở trên xe , điều đó làm tôi sợ hãi , tôi lơ đi , vài ngày sau đó tôi lại trực , đêm đó có ca cấp cứu nhưng với điều kiện tại bệnh viện huyện thì ko có khả năng điều trị nên bắt buộc phải chuyển lên tuyến trên , tôi nhờ chị điều dưỡng gọi công sa , sau đó chuyển bệnh nhân ra , khi xe tới tôi giật mình vì sao lại đi xe này ( xe chở xác ) , bác tài bảo : xe kia hư nên mình đỡ xe này , tôi có linh tính ko hay nhưng thôi cứ chuyển cho bệnh nhân trước đã , thế là tôi , một chị điều dưỡng và bác tài trên xe , tôi và chị điều dưỡng thay phiên nhau bóp bóng , nhưng cảm giác ngồi trên xe cứ rờn rợn lạnh lưng , tới nơi , tôi cùng mọi người chuyển bệnh nhân xuống và bàn giao cho đồng nghiệp , tôi đứng bàn giao hồ sơ , ngoài kia các bác sĩ ở bệnh viện tuyến trên đang tiến hành cấp cứu nhưng mọi cố gắng dường như ko kịp , bệnh nhân đã suy tim và chết , thế là bên bệnh viện bàn giao lại hồ sơ cho tôi và chuyển xác về , tôi thầm nghĩ trong đầu : “ haizz thiệt là có linh cảm ko may , đi xe này thì làm sao mà sống nổi “ , thế là chúng tôi đi về , trên đường về tôi mệt quá nên thiếp đi gục đầu vào kính xe , chị điều dưỡng thì gục vào ghế , đang đi thì bỗng dưng xe thắng gấp như va vào vật gì đó , tôi giật mình hỏi bác tài chuyện gì đã xảy ra ?? Bác tài mặt tái méc nhìn tôi : “ chết rồi bs ơi , e lỡ đụng chết người rồi “ tôi vội vàng cùng bác tài chạy ra trước xe để xem nhưng chẳng thấy ai , tôi hỏi bác tài “ đâu a ?? E chẳng thấy ai vậy ?? “ , bác tài lúng túng : “ ủa nãy rõ ràng tôi đâm sầm vào một người ?? “ , tôi rảo quanh xe kiếm thử , nhìn dưới gầm xe cũng không có , mà cảnh vật xung quanh cũng hẻo lánh vì đây là đường tắt của rừng cao su , tôi thấy ko ổn nên nói bác tài lên xe đi tiếp , tôi trấn an bác tài chắc là mệt mỏi quá nên nhìn lầm , xong tôi cũng lăn ra ngủ , trong cơn mơ màng tôi nhìn vào kính trên xe , tôi thấy phía sau , cạnh xác chết có 2 3 người đang ngồi , mặt tím tái . Tôi sợ quá nhắm tịt mắt cho đến khi xe tới nơi , sau khi xe tới , xác được vận chuyển vào nhà đại thể chờ người nhà đến nhận , tôi bàn giao hồ sơ xong tôi trở về phòng , thay đồ , tắm rửa xong ra nằm nghĩ lại những gì vừa trải qua , liệu đó có phải là những linh hồn còn vất vưỡng trên xe , liệu lúc nãy bác tài đã tông trúng hồn ma nào đó , nghĩ tới đó tôi rùng mình rồi đi ngủ luôn ……

Ps : các bạn có thể để ý , những chiếc xe cấp cứu chạy mà chỉ có mở đèn đỏ mà ko mở còi ụ thì những chiếc xe đó đang chở người đã mất hoặc tử thi …

Câu chuyện số 19 : Bùa Ngãi

Câu chuyện số 20  : Tuổi Thanh Xuân

Câu chuyện này chỉ vừa xảy ra cách đây 2 năm , tôi có 1 đám bạn thân chơi với nhau như anh em từ nhỏ đến lớn , đám bạn có 7 thằng , trong có thằng T , một thằng lúc nào cũng già dặn , là quân sư , là thằng đầu óc sâu sắc và giỏi nhất trong đám , cứ mỗi lần có chuyện gì rồi rắm không giải quyết được cứ gặp và hỏi nó , nó sẽ giải bày và cho phương hướng , kể cả công việc lẫn tình cảm trai gái . Nó rất giỏi , vừa đi học vừa kết hợp mở shop buôn bán cùng bạn gái , mỗi năm chúng tôi đều có 7 cái sinh nhật , ngày trước còn gặp nhau thường xuyên , giờ lớn rồi đi làm thì ít gặp nhau lại , chỉ còn chờ đến sinh nhật của mỗi thằng , cũng là dịp gặp mặt , và lần đó là sinh nhật nó , chúng tôi gặp nhau ăn uống trò chuyện về cuộc sống về tương lai , rồi cả bọn cùng đi dạo phố nhưng đâu ai ngờ rằng đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nó , 1 tháng sau bạn tôi ra đi , trước đó 1 tuần nó đi học về bỗng dưng lên cơn đau đầu rồi gục xuống , người nhà đưa nó vào cấp cứu nhưng đã quá muộn máu tràn ra và chết não , nó nằm phòng bệnh nặng trong bệnh viện hôn mê , người nhà đứng ngoài trong vô vọng , tôi đứng kế nó , nhìn nó , chỉ mong một phép màu sẽ xảy ra , tối hôm đó tôi bắt ghế lại ngồi kế nó , nắm tay và nói với nó , cố lên T ơi , mạnh mẽ lên mày ơi , mày phải vượt qua , ngồi một tý tôi ngủ gục trên ghế , trong cơn mơ màng tôi thấy nó ngồi đó nhìn tôi , tôi hỏi nó : “ mày sao vậy ?? Sao lại ngồi buồn vậy ?? “ , nó ko nói gì mặt buồn hiu , xong nó nói tôi : “ tao còn nhiều điều chưa làm được , mà tại sao tao lại gục ngã , tao còn muốn làm nhiều thứ lắm , còn ba mẹ , gia đinh tao nữa , ai sẽ chăm sóc cho họ ?? “ , tôi thấy nước mắt nó rơi , bất chợt lúc đó có nước từ đâu rơi xuống má làm tôi tỉnh dậy . Vài ngày sau gia đình xin cho nó về vì muốn nó gần gũi với gia đình phút cuối , đêm đó tôi qua ở với nó , tôi cũng mong một phép màu đến , tôi ngồi kế giường nó , gần chập sáng các dấu hiệu lâm sàng của nó giảm dần rồi tuột hẳn đi , mắt nó vẫn ko nhắm kín , tim nó đã ngừng đập , phổi đã ngưng thở , từ khoé mắt nó tôi thấy nước mắt tuông ra , tôi cũng cay khoé mắt trong đau đớn vuốt mắt nó và nói “ hãy yên nghỉ đi T , tao sẽ giúp mày những nguyện vọng còn lại mà mày chưa làm được “ , xong tôi gọi người nhà nó vào chuẩn bị tang lễ . Sau đám tang nó , nhóm tôi gặp mặt nhau , thằng bạn đi nghĩa vụ nó kể : “ đêm đó , tao nằm mơ thấy thằng T , mặt nó buồn lắm , ngồi một góc không nói gì , tao hỏi cũng không nói , xong tao tỉnh giấc , tao thấy con bướm đen to lắm , đang đậu ngay đầu giường tao , là tao biết có chuyện ko may , chiều hôm đó mày gọi tao luôn đó “ , còn người yêu của thằng T thì bảo : “ trước đó tự nhiên T dẫn tui đi mua đồ , hỏi tui thích mua gì thì mua , xong còn đi ăn đi uống bên nhau vui lắm , mọi thứ như 1 cái điềm báo gì đó sắp đến , ấy vậy mà tui ko ngờ nó lại đến nhanh như vậy “ , cả đám bọn tôi buồn vời vợi , tôi thì tự trách mình bản thân là bs mà ko giúp gì được cho bạn mình , trước đó nó có gặp tôi , nó nói nó hay đau đầu , đau lưng , tôi nghỉ do nó áp lực công việc nên vậy thôi , cũng có khuyên nó đi khám nhưng nó ko đi , phải chi lúc đó tôi bắt nó đi khám thì đâu đến nỗi như ngày hôm nay . Một chẩn đoán mà ko ai nghĩ ở độ tuổi này sẽ bị , chân đoán : Xuất Huyết Não , Vỡ Mạch Máu Não do Dị Dạng Mạch Máu . Bạn tôi đã ra đi ở độ tuổi còn quá trẻ , độ tuổi còn bao nhiêu dự đinh , ước mơ , độ tuổi lập gia đình chứ không phải chịu đựng căn bệnh quái ác này , và nó đã ra đi mãi mãi , ở độ tuổi thanh xuân , nó vẫn trẻ mãi và thanh xuân đó sẽ sống mãi trong chúng tôi …. cuộc sống này là vô thường , có những thứ bạn thấy đó nhưng sẽ mất đó vì vậy hãy trân trọng những gì mình đang có vì biết đâu một ngày nào đó bạn sẽ ko còn được gặp lại nữa … chúng tôi đã có một tuổi thơ thật tuyệt vời để rồi giờ chúng tôi lại tiễn đưa nó về nơi an nghĩ cuối cùng …

Đây là câu chuyện được viết bằng những giọt nước mắt , sự chân thành , tình anh em , sự ra đi của bạn tôi thật sự rất là đột ngột khiến cho mọi người giờ đây vẫn chưa chấp nhận được sự thật này ….

Câu chuyện số 21 : Người Chết Báo Mộng 

Câu chuyện số 22 : Oan Hồn Bên Cửa Sổ

Câu chuyện xảy ra cách đây vài năm khi tôi còn làm việc tại một bệnh viện huyện , ngày hôm đó là một ngày trời âm u chuẩn bị mưa , nghe dự báo tivi chiều nay có bão !!! Tôi đi dạo hành lang một vòng cho mát mẻ vì cả ngày làm việc mệt mỏi , tôi ra đứng ngay lan can , bỗng điện thoại tôi reo lên , àh thì ra thằng cốt gọi , tôi đứng , tay vịnh lan can và nghe điện thoại , bỗng nhiên từ đâu rợi vụt trước mặt tôi , bẹpppp , tiếng mặt đập xuống nền , máu văng tung toé , từ trên lầu , 1 người đàn ông nhảy lầu tự tử trước mặt tôi , tôi bàng hoàng gọi cấp cứu lên để cứu ông ấy , sau đó đội cấp cứu đã có mặt tại hiện trường , nhưng sự việc đã quá muộn , vì 1 phần tuổi già sức yếu , 1 phần vì cú nhảy chí mạng , nên ông đã ra đi , theo như thông tin nghe được là vì nạn nhân cảm thấy bệnh tình khá nặng , viêm phổi cấp , viêm gan nên ông đã tìm đến con đường giải thoát , sau khi xác được vận chuyển về nhà đại thể , những vệt máu vẫn còn ….. tối hôm ấy tôi về phòng trực , nằm đọc sách và suy nghĩ , có nhiều sự lựa chọn tại sao lại chọn suy nghĩ quẩn như vậy , xong tôi quay ra cửa sổ , bỗng tôi chợt giật mình , có khi nào tối nay ông ấy lại hiện về ko ??? Vì nơi ông ấy nhảy lầu là trước cửa phòng trực của bác sĩ , tôi chợt ngồi dậy và đóng cửa sổ lại , xong tôi trở về giường nằm ngủ , tối hôm đó , trong lúc mơ màng tôi nghe tiếng ai đó gọi : “ cứu tôi với bs ơi , tôi đau quá bs ơi … “ tôi quay nhìn ra cửa sổ thì bỗng nhiên tôi giật bắn người lên vì ngay cửa sổ là người đàn ông vừa tự tử chiều nay đang đứng nhìn tôi với gương mặt đầy máu me , tôi sợ quá nhắm tịt mắt lại , sau đó tôi hé hé mở mắt ra nhìn lại một lân nữa thì ko thấy nữa , tôi nhớ rõ ràng trước khi ngủ tôi đã đóng cửa rồi , tại sao giờ lại mở cửa ra vậy , suốt đêm đó tôi ko thể nào ngủ được vì hình ảnh máu me của người đàn ông đó cứ hiện trong tâm trí tôi …. 

Mọi thứ trên cuộc đời này đều có sự lựa chọn , ko nhất thiết phải lựa chọn con đường giải thoát như vậy …

Thương Hiệu “Bệnh Viện Chợ Rẫy” Tại Campuchia / 2023

Phải chăng đây là bước khởi đầu để cụm từ “bệnh viện Việt Nam” có thể trở thành một thương hiệu ở Đông Nam Á? Giá trị thương hiệu của ngành y tế Việt Nam được chính người dân nước láng giềng Campuchia thừa nhận: Chất lượng và giá rẻ!

Vài năm trước, chúng tôi cùng đoàn nhà báo Việt Nam tham dự hội thảo về truyền thông vùng sông Mê Kông tại Thái Lan. Khi đề cập đến dự án xây dựng Bệnh viện (BV) Chợ Rẫy Phnôm Pênh tại Campuchia với các đồng nghiệp xứ chùa tháp, chúng tôi nhận được ngay những phản hồi tích cực. Lach Chantha – Biên tập viên đài phát thanh truyền hình Bayon (Phnôm Pênh) – không giấu niềm phấn khích cho biết: “Nơi đầu tiên lóe lên trong suy nghĩ của bất cứ người Campuchia nào khi bị bệnh đó chính là Việt Nam, là Chợ Rẫy”.

Sang Việt Nam chữa bệnh: Chọn lựa số 1!

Hẳn chúng ta còn nhớ sự kiện sáng 24/2/2007, cô ca sĩ nổi tiếng Campuchia Po Ev Pannha Pich được chuyển tới BV Chợ Rẫy trong tình trạng nguy kịch. Cô bị bắn vào bụng và cổ làm vỡ xương sống D2, liệt 2 chân, yếu 2 tay, mất cảm giác từ ngực trở xuống, bị suy hô hấp và phải thở bằng máy… Các bác sĩ (BS) BV Chợ Rẫy đã mổ lấy 2 viên đạn cứu sống Po Ev Pannha Pich.

Theo số liệu thống kê của Phòng Kế hoạch tổng hợp BV Chợ Rẫy, trung bình mỗi năm, có khoảng 2.000 bệnh nhân (BN) nước ngoài đến khám và điều trị tại BV, trong đó, người Campuchia chiếm tỷ lệ hơn 55%. Từ 2003, số BN Campuchia cứ đều đặn tăng gấp đôi hằng năm. Con số thực tế chắc chắn còn cao hơn rất nhiều vì có những người khai bằng tên Việt Nam hoặc là Việt kiều…

BN Campuchia tìm sang Việt Nam từ nhiều nguồn và bằng nhiều hình thức khác nhau. Tính riêng tại cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh), số BN đi tự túc khoảng 300 người/tuần. Xung quanh các BV lớn ở TPHCM hiện hình thành các dịch vụ, đường dây dẫn người Campuchia qua khám chữa bệnh theo “đoàn”. Tìm hiểu từ các tay “cò”, chúng tôi được biết dịch vụ khám chữa bệnh Campuchia-Việt Nam bao gồm xe đưa đón, ăn uống, khách sạn, thông dịch với chi phí trọn gói cho 1 chuyến đi 2 ngày 1 đêm khoảng 300 USD/người (chưa kể tiền khám, xét nghiệm, thuốc men…). Một số BV tư nhân cũng đã tự tổ chức dịch vụ bao ăn ở cho thân nhân và BN ngoại trú.

“Bệnh viện tình thương”

Chúng tôi gặp Ung Kunvibol (42 tuổi) tại Khoa Quốc tế BV Chợ Rẫy, anh cho biết mình là một kế toán đang làm việc cho các công ty nước ngoài ở Phnôm Pênh và đã nằm điều trị tại BV gần 1 tháng. Anh cùng hai người thân nữa sẽ phải ở lại Việt Nam thêm 3 tháng để tiếp tục theo dõi và điều trị dứt điểm căn bệnh bướu cổ của mình. Khi được hỏi tại sao chọn sang Việt Nam chữa bệnh, anh nói ngay: “Chất lượng và dịch vụ tốt hơn và rẻ hơn Campuchia. Các BS tại Chợ Rẫy cũng thân thiện và chuyên môn cao hơn hẳn!” Ung Kunvibol cũng cho biết giá điều trị tại Việt Nam rẻ hơn đến phân nửa so với Campuchia và Thái Lan. Anh cũng hy vọng: “BV Chợ Rẫy nên tổ chức lấy dịch vụ đưa đón, hướng dẫn của mình để BN Campuchia cảm thấy an toàn, bảo mật và thân thiện hơn nữa”.

Trả lời vấn đề chúng tôi đặt ra có thể mang thương hiệu Chợ Rẫy ra tầm khu vực hay không? BS Nguyễn Trường Sơn – Giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy – cho rằng, trước tiên cần quyết tâm xây dựng một đội ngũ giỏi chuyên môn, hết sức quan tâm đến người bệnh. Các nhân tố đó sẽ là hạt nhân để xây dựng Bệnh viện Chợ Rẫy luôn là gắn liền với danh hiệu “bệnh viện tình thương”, “bệnh viện xuất sắc toàn diện” và không ngừng phát triển lên ngang tầm khu vực.

Ngoài ra, bệnh viện tiếp tục đẩy mạnh công tác nghiên cứu khoa học phục vụ các định hướng chuyên sâu như ghép tạng, can thiệp tim mạch, thần kinh… Chuẩn bị tiến tới thành lập Trung tâm thử nghiệm lâm sàng.

Bác sĩ Sơn cũng cho biết, sắp tới sẽ hướng đến mở rộng phạm vi hợp tác quốc tế, tăng cường quan hệ với các bệnh viện lớn, các trường đại học, các tổ chức chuyên ngành trong khu vực và thế giới. Đặc biệt, có liên kết xây dựng quan hệ cung ứng dịch vụ y tế, đáp ứng nhu cầu chăm sóc sức khỏe ngày càng đa dạng của người dân trong nước và nước ngoài.

(Theo Tiền Phong)

Thủ Tướng Thăm, Làm Việc Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy / 2023

(Chinhphu.vn) – Thông cáo báo chí của VPCP cho biết: Ngày 24/2, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tới thăm, làm việc tại Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) nhân kỷ niệm 63 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2/1955 – 27/2/2018).

Gửi lời thăm hỏi ân cần nhất đến 4.000 thầy thuốc, nhân viên y tế của Bệnh viện Chợ Rẫy, bệnh viện có lịch sử lâu đời nhất nước ta, là bệnh viện tuyến kỹ thuật sau cùng làm nhiệm vụ hỗ trợ cho 24 tỉnh, thành phố phía Nam, Thủ tướng khẳng định Đảng, Nhà nước luôn quan tâm chăm lo bảo vệ sức khỏe nhân dân và giao nhiệm vụ cao cả này cho đội ngũ thầy thuốc, nhân viên y tế.

Nhắc lại lời của Bác Hồ cách đây 63 năm, “người bệnh phó thác tính mệnh của họ nơi các cô, các chú. Chính phủ phó thác cho các cô, các chú việc chữa bệnh tật và giữ sức khoẻ cho đồng bào. Đó là một nhiệm vụ rất vẻ vang”, Thủ tướng cho rằng, nhìn lại 63 năm thực hiện lời dạy của Người, ngành Y tế Việt Nam ngày càng lớn mạnh, trưởng thành nhiều mặt. Năm 1954, chúng ta mới có 300 y bác sĩ thì đến nay chúng ta có 460.000 người trong ngành y tế, có 14.000 cơ sở khám chữa bệnh các hạng, có tỷ lệ bác sĩ/1 vạn dân đạt 8,2, cao hơn bình quân các nước ASEAN. Trình độ phát triển y tế chuyên sâu phát triển vượt bậc.

Thủ tướng bày tỏ vui mừng trước việc đổi mới trong quản lý bệnh viện, nhất là tự chủ tài chính, nâng cao đời sống của thầy thuốc, cán bộ y tế. Bệnh viện Chợ Rẫy có hơn 1,5 triệu lượt người đến khám và cấp cứu. Số giường bệnh nội trú trên 2.700 giường trong khi giường kế hoạch chỉ có 1.900 giường.

“Những con số biết nói này đã thể hiện, ghi nhận tài năng, uy tín của Bệnh viện đối với người bệnh và nhân dân, nhất là các tỉnh phía Nam”, Thủ tướng bày tỏ. “Càng tự hào về truyền thống vẻ vang và những thành tựu to lớn mà ngành Y tế nước ta đã đạt được, chúng ta càng phải nỗ lực, phấn đấu nhiều hơn nữa, cần phải vượt qua khó khăn, thách thức hơn nữa, ra sức khắc phục hạn chế, yếu kém, tiếp tục xây dựng ngành Y tế Việt Nam ngày càng vững mạnh, đáp ứng cao hơn, tốt hơn nữa nhu cầu bảo vệ chăm sóc, nâng cao sức khỏe của nhân dân, xứng đáng với sự hy sinh, phấn đấu của các thế hệ thầy thuốc Việt Nam, xứng đáng với niềm tin yêu của Đảng, Nhà nước và nhân dân”.

Theo Thủ tướng, ngành Y tế có nhiều điểm sáng nhưng bên cạnh đó, cần thẳng thắn nhìn nhận còn không ít khó khăn, hạn chế, yếu kém cần khắc phục như vấn đề y đức, giảm quá tải bệnh viện, lạm dụng kháng sinh và xét nghiệm, công tác quản trị bệnh viện, cải cách hành chính, công khai minh bạch, nhất là công tác quản lý trang thiết bị y tế, vấn đề quản lý thuốc và gần đây là vấn đề an ninh, an toàn trong các bệnh viện.

Thời gian tới, Thủ tướng yêu cầu ngành Y tế, các địa phương, các ngành chức năng thực hiện đồng bộ các giải pháp tăng cường công tác bảo vệ, chăm sóc, nâng cao sức khỏe của nhân dân, trong đó tập trung vào một số nội dung. Đó là tiếp tục trau dồi, nâng cao y đức. Bác Hồ đã căn dặn cán bộ ngành Y tế: phải thương yêu, săn sóc người bệnh như anh em ruột thịt của mình.

“Vẫn còn hiện tượng trong ngành Y tế vô cảm trước nỗi đau bệnh tật của người bệnh. Đây là những hành vi không những làm tổn hại y đức mà còn trái với lời căn dặn của Bác Hồ là thầy thuốc phải như mẹ hiền”, Thủ tướng nói.

Đánh giá ngành Y tế và Bệnh viện Chợ Rẫy đã có nhiều giải pháp giảm quá tải bệnh viện, Thủ tướng cho rằng ngành Y tế cũng cần nỗ lực hơn nữa, tiến tới không để tình trạng người bệnh phải nằm ghép trong các cơ sở khám chữa bệnh. Tập trung ưu tiên giải quyết giảm quá tải ở các bệnh viện đa khoa Trung ương, bệnh viện ung bướu, chấn thương chỉnh hình, nhi, tim mạch, phụ sản, đặc biệt là ở TP. Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh.

Những năm gần đây, Chính phủ đã tăng cường đầu tư cơ sở vật chất, nguồn nhân lực cho ngành y tế. Trong hoàn cảnh đất nước còn khó khăn, phải sử dụng, phát huy thật hiệu quả nguồn lực đầu tư cho ngành Y tế, đặc biệt là các bệnh viện lớn như Bệnh viện Chợ Rẫy. Thủ tướng yêu cầu Bộ Y tế, Bộ Quốc phòng, TP. Hồ Chí Minh đẩy nhanh tiến độ xây dựng 5 Bệnh viện Trung ương tuyến cuối để đưa các bệnh viện này vào hoạt động hiệu quả trong năm 2018.

“Tôi đã nói với ngành Y tế nhiều lần rằng, đây mới là cái vỏ của bệnh viện mới. Cái ruột, tức là chất lượng, uy tín của các thầy thuốc ở bệnh viện ấy cùng các trang thiết bị cần thiết mới quyết định số lượng bệnh nhân tới khám”, Thủ tướng chia sẻ và mong muốn phải đào tạo nguồn nhân lực tốt nhất để người bệnh biết rằng tới các bệnh viện mới cũng như tới Bệnh viện Chợ Rẫy, Bệnh viện Bạch Mai…

Điều trăn trở nữa mà Thủ tướng chia sẻ là vấn đề lạm dụng thuốc và kháng sinh. Nếu Việt Nam được cộng đồng thế giới đánh giá là điểm sáng trong thực hiện các mục tiêu thiên niên kỷ trong lĩnh vực y tế thì Việt Nam cũng được báo cáo là nơi có tỷ lệ kháng kháng sinh cao nhất thế giới. Theo Thủ tướng, bài toán đặt ra là vận dụng những phương pháp, những cách làm mới để giảm thiểu tình trạng này. Bộ trưởng Bộ Y tế, Giám đốc các bệnh viện, Sở Y tế cần tham mưu đề xuất những chủ trương biện pháp tốt hơn nữa, sát hơn nữa để giải quyết tình trạng kháng kháng sinh.

Thủ tướng cũng nhắc đến việc quản trị bệnh viện, bảo đảm an ninh an toàn trong bệnh viện, không để xảy ra những vụ việc không đáng có, trong đó sớm khắc phục một số tiêu cực trong một số bệnh viện như độc quyền cung cấp dịch vụ hậu cần bệnh viện như xe cứu thương, xe taxi, dịch vụ ăn uống, dịch vụ an ninh trong bệnh viện…

Thủ tướng yêu cầu chính quyền các địa phương, ngành chức năng có biện pháp xử lý nghiêm các trường hợp xâm phạm nhân phẩm, tính mạng, sức khỏe của thầy thuốc và nhân viên của ngành Y tế. Các cơ quan chức năng, nhất là ngành Công an điều tra, xử lý nghiêm những hành động gây thương tích cho các cán bộ ngành Y tế.

Thủ tướng đề nghị đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính trong khám chữa bệnh khi nhiều nơi còn tình trạng bệnh nhân, người nhà bệnh nhân xếp hàng dài. Một số bệnh viện còn yêu cầu tạm ứng lắt nhắt, gây nhiều phiền nhiễu cho bệnh nhân. Do đó, cần nhân rộng bệnh án điện tử, bác sĩ gia đình, sử dụng chung kết quả xét nghiệm…

Cần quản lý hiệu quả trang thiết bị y tế từ việc mua sắm, bảo dưỡng, vận hành, sử dụng, đồng thời tránh lạm dụng trong khám, điều trị bệnh. Không để thiết bị chất lượng kém vào các bệnh viện với giá cao. Cần bảo đảm đủ thuốc chất lượng tốt, giá cả hợp lý. Chấn chỉnh tình trạng bán thuốc không theo đơn, không có đơn. Kiên quyết xử lý nghiêm các trường hợp sản xuất, kinh doanh, cho lưu hành thuốc giả, thuốc kém chất lượng. Quản lý chặt chẽ các nhà thuốc. Đẩy mạnh xã hội hóa trong lĩnh vực y tế. Vận dụng tốt hơn nữa y học hiện đại với y học cổ truyền.

Nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam, Thủ tướng chúc các thế hệ y bác sĩ, các thế hệ lãnh đạo, cán bộ, công chức, viên chức ngành Y tế nói chung và đặc biệt Bệnh viện Chợ Rẫy dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp cao cả của mình, xứng đáng với danh hiệu cả quý: Người Thầy thuốc của nhân dân như lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Nhân dịp này, Thủ tướng khẳng định cơ sở 2 của Bệnh viện Chợ Rẫy sẽ được bố trí vốn đối ứng để tiếp tục triển khai và “món quà” mà Thủ tướng mang đến tặng Bệnh viện hôm nay là dành khoản tiền 25 triệu USD vốn ODA của Chính phủ Áo cho Bệnh viện Chợ Rẫy để tiếp tục đầu tư trang thiết bị.

Cũng trong ngày, Thủ tướng đã  đến thăm hỏi, chúc mừng các cán bộ, thầy thuốc, nhân viên y tế của Bệnh viện Tim Tâm Đức nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam./.

Hướng Dẫn Khám Bệnh Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy Tphcm / 2023

I. Di chuyển đến bệnh viện Chợ Rẫy

Từ bến xe Miền Đông đến bệnh viện Chợ Rẫy: khoảng cách khoảng 11 km. Đường đi ngắn nhất và ít kẹt xe là: Bến xe Miền Đông – Đinh Bộ Lĩnh – Điện Biên Phủ – Võ Thị Sáu – 3 tháng 2 – Nguyễn Kim – Nguyễn Chí Thanh. Nếu anh/chị đi bằng xe ôm thì tốn khoảng 70 đến 80 ngàn đồng, đi trong 25 phút. Nếu chọn Taxi thì chi phí khoảng 160 ngàn đồng, đi trong 30 phút. Nếu đi bằng xe Buýt, anh/chị có các lựa chọn sau: tuyến số 14 – xuất phát từ bến xe Miền Đông (đậu trong bến xe luôn) đi đến đường 3 Tháng 2 giao với Lê Đại Hành thì anh/chị phải xuống để đón xe ôm đi vào tiếp (thêm 1km), các tuyến số 8, 10, 19, 45 – anh/chị ra trước cổng bến xe Miền Đông và đứng ngay trạm xe buýt để đi (anh/chị cũng phải đi bộ vào vài trăm mét mới đến bệnh viện).

Từ bến xe Miền Tây đến bệnh viện Chợ Rẫy: khoảng cách chừng 5-6 km. Đường đi ngắn nhất và ít kẹt xe là: Bến xe Miền Tây – Kinh Dương Vương – Nguyễn Thị Nhỏ – Nguyễn Chí Thanh. Nếu anh/chị đi bằng xe ôm thì tốn khoảng 30-40 ngàn. Nếu Taxi thì khoảng khoảng 80-90 ngàn. Nếu đi bằng xe Buýt, anh/chị có thể đi các tuyến 10, 14 và 45 – xuất phát từ bến xe Miền Tây và đi qua bệnh viện Chợ Rẫy (anh/chị có thể phải đi bộ vài chục mét). Anh/chị cũng cần lưu ý là hầu như các nhà xe ở bến xe Miền Tây đều có xe đưa rước miễn phí đến bệnh viện Chợ Rẫy nên cần xem xét điều này trước tiên.

Anh/chị có thể xem bản đồ đường đi đến bệnh viện Chợ Rẫy [Tại Đây]

II. Các hình thức khám bệnh tại bệnh viện Chợ Rẫy

Khám thường: đây là hình thức khám bệnh chính thống, phổ biến của bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM. Anh/chị đi thẳng vào cổng chính bệnh viện (201B Nguyễn Chí Thanh, phường 12, quận 5), sau đó vào Khu khám bệnh I. Chi phí khám bệnh là 60.000 đồng/01 chuyên khoa (không có bảo hiểm y tế). Trong trường hợp anh/chị có bảo hiểm y tế đúng tuyến (có BHYT và có giấy chuyển tuyến đúng tuyến về bệnh viện Chợ Rẫy) thì anh chị sẽ được miễn phí tiền khám bệnh này. Tuy nhiện, có BHYT nhưng trái tuyến thì anh/chị cũng phải đóng chi phí như không có BHYT (theo luật hiện hành, chỉ khi nào anh/chị điều trị nội trú – nằm viện thì mới được BHYT chi trả 40% cho trường hợp BHYT trái tuyến). Hiện tại bệnh viện Chợ Rẫy có hỗ trợ anh/chị đặt lịch hẹn khám qua tổng đài (08)1080 đối với hình thức khám bệnh này (hạn chế việc phải đợi lâu). Thời gian khám như sau: đăng ký khám bệnh (từ 5h30 sáng đến 4h chiều), khám bệnh tại phòng khám (từ 6h sáng đến khi nào hết bệnh, không nghỉ trưa).

Khám dịch vụ (khám theo yêu cầu): về cơ bản cũng giống như khám thường ở trên, việc sinh ra hình thức khám bệnh này chủ yếu là để giảm bớt bệnh nhân ở hình thức khám bệnh thường. Dĩ nhiên, khi khám bằng hình thức này, anh/chị có thể được khám nhanh hơn, phục vụ chu đáo hơn (máy lạnh khi ngồi đợi…), nhưng kèm theo đó là anh/chị không được sử dụng BHYT. Chi phí khám bệnh là 125.000 đồng/01 chuyên khoa. Đây được xem là Khu khám bệnh II của bệnh viện Chợ Rẫy, nằm tại 620 Nguyễn Chí Thanh, Phường 4, Quận 11 (đối diện cổng chính bệnh viện Chợ Rẫy). Lúc trước, khu khám dịch vụ này nằm trong khuôn viên bệnh viện – cổng Phạm Hữu Chí, nhưng nay đã dời về tòa nhà phía đối diện cổng chính bệnh viện. Hình thức khám này hiện chưa được hỗ trợ đặt lịch hẹn khám qua điện thoại, anh/chị phải đến nơi và đăng ký khám. Tuy nhiên, nếu có thắc mắc, anh/chị cứ gọi vào số điện thoại dành riêng cho khám dịch vụ (08)39559856 (giờ hành chính) để được giải đáp. Thời gian khám như sau: đăng ký khám bệnh (từ 5h30 sáng đến 4h chiều), khám bệnh tại phòng khám (từ 6h sáng đến khi nào hết bệnh, không nghỉ trưa).

Khám chuyên gia: đây là hình thức khám bệnh mới được triển khai từ tháng 8/2015 nhằm phục vụ người bệnh tốt hơn (nhanh hơn, chất lượng hơn). Theo hình thức này, anh/chị sẽ được các chuyên gia như Giáo sư, Phó giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ chuyên khoa II, trưởng/phó khoa trực tiếp khám. Thêm vào đó, anh/chị còn có thể chỉ định bác sĩ khám cho mình. Anh/chị vào cổng chính bệnh viện (201B Nguyễn Chí Thanh, phường 12, quận 5), vào Khu khám bệnh I, sau đó lên lầu 1, sẽ có 4 phòng khám chuyên gia. Tại đây có bàn tiếp nhận bệnh của dành riêng cho hình thức khám này, anh/chị cứ làm theo hướng dẫn. Hình thức khám này đang có 5 chuyên khoa: Nội Tổng Quát, Nội Tiết, Ngoại Thần Kinh (khám vào thứ hai và thứ năm), Nội Tim Mạch, Cơ Xương Khớp, Chỉnh Hình (khám vào thứ ba và thứ sáu), Nội Tiêu Hóa, Ngoại Tiêu Hóa, Gan Mật Tụy (khám vào thứ tư), Tai Mũi Họng (khám vào sáng thứ ba, sáng thứ tư và sáng thứ năm), Mắt (khám các ngày trong tuần từ thứ hai đến thứ sáu). Chi phí khám là 500.000 đồng/01 chuyên khoa (không áp dụng BHYT). Thời gian khám là từ thứ 2 đến thứ 6 (sáng: từ 7 giờ đến 11 giờ, chiều: từ 13 giờ đến 16 giờ), thứ 7, chủ nhật, ngày lễ nghỉ. Hình thức này cũng có hỗ trợ đặt lịch hẹn khám qua tổng đài (08)1080.

Lưu ý: chỉ trừ hình thức khám Chuyên gia, các hình thức khám con lại ở bệnh viện Chợ Rẫy không cho phép chỉ định bác sĩ khám.

Sơ đồ tổng quan các khu khám bệnh tại bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM

III. Quy trình tiếp nhận và khám ban đầu của bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM

Trước tiên chúng tôi giải thích cho anh/chị khái niệm “Cận lâm sàng” là gì? Vì anh/chị sẽ gặp khái niệm này rất nhiều khi đi khám bệnh.

Cận lâm sàng: là việc áp dụng các phương tiện, kỹ thuật vào việc chuẩn đoán và điều trị cho người bệnh, hiểu đơn giản “Cận lâm sàng” là đi làm các xét nghiệm (máu, nước tiểu, đàm…), chuẩn đoán hình ảnh (X quang, CT, MRI, siêu âm…), nội soi, điện tim, điện não…tấc cả những dịch vụ gì mà có sự hỗ trợ của phương tiện, kỹ thuật.

Chúng tôi sẽ hướng dẫn quy trình của hình thức khám phổ biến nhất ở Chợ Rẫy là “Khám thường”, với các hình thức khám bệnh khác cũng tương tự như vậy (nên nếu anh/chị có khám bệnh theo hình thức khác thì cũng nên đọc bài viết này vì nó tương tự nhau).

Trước khi đến khám, anh/chị nên gọi điện để đặt hẹn trước (gọi trước ít nhất 01 ngày). Điều này giúp anh/chị giảm rất nhiều thời gian chờ đợi hay phải vất vả đến bệnh viện thật sớm (3-4h sáng). Gọi vào số điện thoại đặt lịch hẹn khám (có cung cấp ở trên), cung cấp thông tin: số điện thoại, họ và tên, địa chỉ, ngày khám, có BHYT đúng tuyến không, khám khoa gì (nếu không biết thì cứ nói nhu cầu hoặc triệu chứng, nhân viên trực điện thoại sẽ tư vấn khoa nào anh chị cần khám). Trong trường hợp tái khám thì chỉ cần cung cấp “số hồ sơ khám” lần trước là đủ – gồm 10 số ghi trong sổ khám bệnh lần trước (nếu không thì cũng chẳng sao, cung cấp thông tin cá nhân là được). Sau đó, nhân viên trực điện thoại tổng đài sẽ cung cấp cho anh/chị chính xác thời gian sớm nhất mà anh chị sẽ được khám. Nếu vào thời điểm đó, anh/chị không thu xếp được thì có thể báo với nhân viên tổng đài 01 thời điểm nào khác mà anh chị muốn. Nếu thời điểm này phù hợp, nhân viên tổng đài sẽ lưu thời gian này vào hệ thống máy tính và chốt lại lịch hẹn với anh/chị. Đến ngày khám, anh/chị chỉ cần đến trước giờ hẹn này khoảng 15 phút để làm một số thủ tục đơn giản là có thể vào khám đúng giờ hẹn.

Trong trường hợp anh/chị không hẹn lịch khám qua điện thoại thì nên đến bệnh viện khoảng 4-5h sáng để lấy số thứ tự thì mới có thể hoàn thành việc khám trong buổi sáng (nếu có làm nhiều cận lâm sàng).

Khi đến bệnh viện Chợ Rẫy, anh/chị nên gửi xe tại các vị trí như sau:

Bãi giữ xe Cổng số 3, đường Thuận Kiều. Đây là bãi gửi xe của bệnh viện Chợ Rẫy dành cho người bệnh (các bãi còn lại trong bệnh viện không cho người bệnh gửi, mà dành cho nhân viên bệnh viện). Tuy nhiên, nếu đến trước 6h sáng thì cổng số 3 chưa mở, mặc dù bãi gửi xe vẫn hoạt động, khi đó anh/chị phải chạy vòng từ cổng số 2 đường Nguyễn Chí Thanh ra bãi giữ xe cổng số 3. Chi phí mỗi lần gửi là 4.000 đồng đối với xe tay ga, 3.000 đồng đối với xe số.

Các bãi xe tư nhân trên đường Lê Đại Hành (đối diện cổng chính bệnh viện): chi phí mỗi lần gửi là 5000 đồng.

Bàn số 1 – Dành riêng cho tiếp nhận bệnh qua tổng đài 1080

Phiếu chỉ định cận lâm sàng Các phiếu thứ tự thực hiện cận lâm sàng (được bấm chung vào Phiếu chỉ định cận lâm sàng)

IV. Quy trình thực hiện các cận lâm sàng

Anh/chị cầm Phiếu chỉ định cận lâm sàng có bấm kèm các phiếu thứ tự thực hiện cậm lâm sàng đến lần lượt các phòng thực hiện cận lâm sàng có ghi trên phiếu để nộp vào (chú ý là không rứt rời từng phiếu thứ tự cận lâm sàng ra mà cứ để nguyên như ban đầu và nộp cả vào – không cần nộp các hóa đơn thu tiền). Về nguyên tắc, anh/chị phải chờ đến lượt mình (xem số thứ tự hiển thị trên bảng điện trước mỗi phòng thực hiện cận lâm sàng), anh/chị cầm Phiếu chỉ định cận lâm sàng có bấm kèm các phiếu thứ tự nộp cho nhân viên trực ở các phòng để được sắp xếp thực hiện cận lâm sàng. Tuy nhiên, có nhiều thời điểm anh/chị cứ đưa luôn các phiếu này cho nhân viên trực này (hoặc nộp vào rổ tiếp nhận ở ngoài các phòng) mà không quan tâm đến các số thứ tự nhảy trên bảng điện tử. Các nhân viên trực phòng sẽ tiếp nhận các giấy tờ anh/chị đưa, kiểm tra thông tin có chính xác hay không (có thể lưu thông tin vào máy vi tính…) và sắp xếp cho anh/chị thực hiện cận lâm sàng. Nghe gọi đến tên mình, anh/chị vào phòng và thực hiện cận lâm sàng. Sau khi hoàn thành, nhân viên trực phòng sẽ gửi lại cho anh/chị Phiếu chỉ định cận lâm sàng đã nộp nhưng rứt bỏ tờ Phiếu thứ tự cận lâm sàng anh/chị đã vừa thực hiện và thay vào đó là Phiếu hẹn trả kết quả cho cận lâm sàng này (thời gian, địa điểm trả kết quả). Tiếp theo, anh/chị đi đến phòng cận lâm sàng kế tiếp…cứ như vậy cho đến khi hết tấc cả các cận lâm sàng được chỉ định.

Phiếu hẹn trả kết quả thực hiện cận lâm sàng (bấm chung vào Phiếu chỉ định cận lâm sàng)

Theo kinh nghiệm của chúng tôi, thì anh/chị nên nộp vào khâu lấy máu/nước tiểu xét nghiệm trước nếu anh/chị có được chỉ định cận lâm sàng này (vì khâu này thực hiện nhanh nhưng chờ kết quả thì lâu, đồng thời anh/chị có thể ăn sáng sau đó nếu có thể).

Có nhiều cận lâm sàng, khi nộp cho nhân viên trực phòng là buổi sáng như có thể anh/chị phải đến chiều mới thực hiện (anh/chị xem trên phiếu thứ tự thực hiện cận lâm sàng có ghi “khám vào buổi chiều” hoặc anh/chị được nhân viên trực phòng thông báo điều này). Ví dụ, Siêu âm tổng quát là thường xảy ra vấn đề này, mặc dù anh/chị nộp phiếu thứ tự khoảng 9-10h sáng nhưng thường phải đến đâu giờ chiều thì anh/chị mới được siêu âm (vì cận lâm sàng này hầu hết ai cũng được chỉ định thực hiện và thời gian thực hiện Siêu âm cho 1 người phải mất khoảng 20 phút).

Về việc anh/chị lo khi thực hiện cận lâm sàng này, thì cận lâm sàng kia vượt quá số thứ tự thì sao? Việc này anh/chị không phải lo, đừng quan tâm có vượt quá hay không, khi đến phòng cận lâm sàng kế tiếp mà thấy số thứ tự của mình bị vượt (hoặc lúc đó không hiển thị số thứ tự trên màn hình nên mình không biết thế nào), anh chị cứ nộp vào rổ tiếp nhận hoặc đưa trực tiếp cho nhân viên trực phòng đó, họ sẽ sắp xếp anh chị vào thực hiện liền nếu anh/chị đã đến số thứ tự

Bước cuối cùng của việc thực hiện cận lâm sàng là anh/chị canh thời gian trên các phiếu hẹn trả kết quả, đến các vị trí có ghi trên phiếu, xuất trình phiếu hẹn để nhận lại kết quả cận lâm sàng.

Phiếu kết quả các cận lâm sàng đã thực hiện

V. Các bước cuối cùng hoàn tất việc khám bệnh tại Chợ Rẫy

Ký xác nhận của người bệnh vào bảng kê đơn thuốc

VI. Một số lưu ý quan trọng khi khám bệnh tại bệnh viện Chợ Rẫy

Tuyệt đối không thông qua “cò bệnh viện” ở trước bệnh viện Chợ Rẫy để được khám nhanh hơn. Đối với các bệnh viện như Ung Bướu TPHCM, bệnh viện Đại học Y dược TPHCM… các dịch vụ này là sử dụng được và anh/chị có thể bỏ ít tiền (từ 120.000 đến 200.000 đồng) cho các “cò bệnh viện” để được khám nhanh hơn (nhưng chúng tôi hoàn toàn không khuyến khích). Tuy nhiện, ở bệnh viện Chợ Rẫy, “cò bệnh viện” thường là lừa đảo, họ vẫn nhận tiền của anh/chị nhưng thực chất anh/chị vẫn không được khám nhanh hơn chút nào cả.

Nguoibenh.com xin nói lại một lần nữa để anh chị rõ về việc khám BHYT. Chợ Rẫy là bệnh viện tuyến đầu (hạng 1) nên không thuộc danh sách các cơ sở đăng ký khám chữa bệnh ban đầu của BHYT nên chắc chắn các anh/chị không thể mua BHYT tại bệnh viện này được. Vì vậy để áp dụng BHYT tại bệnh viện Chợ Rẫy, anh chị phải có giấy chuyển tuyến đúng tuyến (từ bệnh viện huyện chuyến đến tỉnh, từ bệnh viện tỉnh mới có thể giới thiệu anh/chị đến Chợ Rẫy…đó mới là đúng tuyến). Trong trường hợp anh/chị có BHYT nhưng trái tuyến thì khi khám chữa bệnh ngoại trú (không nhập viện) sẽ không được giảm trừ bất cứ chi phí nào (như người không có BHYT), nhưng nếu anh chị nhập viện điều trị (nội trú) thì sẽ được BHYT chi trả 40% các hạng mục thuộc BHYT.

Khám bệnh lần đầu có giấy chuyển tuyến đúng tuyến thì bệnh viện có lưu lại thông tin của anh/chị trên hệ thống máy tính, nên lần sau nếu tái khám, anh/chị vẫn được hưởng BHYT như lần đầu mà không cần giấy chuyển tuyến đúng tuyến nữa.

Khi tái khám, anh/chị thường được yêu cầu ghi lại số hồ sơ khám lần trước (gồm 10 con số). Đó là mã số bệnh nhân (Mã số BN) gồm 10 con số nằm trên góc phải của các giấy tờ mà bệnh viện Chợ Rẫy cấp cho anh/chị như Phiếu chỉ định cận lâm sàng, đơn thuốc…

Bạn đang đọc nội dung bài viết Những Chuyện Ly Kì Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy / 2023 trên website Growcaohonthongminhhon.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!